Bạch Dương Thứ Bảy - 23/03/2019

Chàng trai tháng 7

0

Sài Gòn khoác lên mình vẻ đẹp của thứ ánh sáng lấp lánh phát ra từ ô cửa kính của những tòa nhà chọc trời và ánh đèn ảo dịu về đêm đầy huyễn hoặc lòng người. Có mấy ai tìm được chút bình yên mong manh từ những vô lo khi đã đi ngang qua thành phố tấp nập và đầy ắp những câu chuyện lẩn khuất này…

Ừ thì người ta bước vào Sài Gòn và bước ra thành con người khác.

Khác lắm…

Cơn mưa tháng 7 gột rửa sạch sẽ những lắm lem khói bụi vờn quanh lưng chừng khoảng không giữa những tòa nhà. Bầu trời ráo ngoảnh, như vừa bị vắt cạn nước. Mở cánh cửa ngột ngạt nối liền đến sân thượng, để hơi đất ẩm lạnh bị cuốn theo luồn gió, tuôn nhẹ qua cổ, qua mớ tóc nâu mềm chưa kịp chải chuốt, rồi hít một hơi thật sâu cho không khí mát lạnh tràn vào cơ thể sau cả tuần liền tự giam mình trong mớ không khí ủ dột, khó chịu này.

1

Em nhớ anh. Lúc nào cũng vậy. Chàng Cự Giải vui vẻ, lúc nào cũng biết cách làm em cười và … nổi điên. Không phải ai cũng làm được điều đó với một cô gái cung Đất đâu nhé.

Em biết rất rõ ngay từ lúc quyết định yêu anh, cuộc sống của em sẽ kiệm niềm vui. Mà dẫu sao, một người luôn đề phòng mọi thứ, có mấy khi vui chứ. Nhưng anh biết không? Em chưa bao giờ hối hận. Đối với một cô gái luôn dè dặt và nghi ngờ mà nói, yêu và được yêu đã là một món quà vô giá. Có người từng nói với em rằng, nếu một ngày nào đó, có ai đó đến mang theo một cái bánh và mời em ăn với lời hứa là cái bánh đó rất ngon. Liệu em có ăn thử hay không? Vâng, em sẽ ăn thử vì nếu nó ngon như vậy thì dù có độc em cũng không thấy hối tiếc.

Bộ phim hoạt hình nổi tiếng của Walt Disney “Pocahontas” có một đoạn đối thoại giữa John Smith và Pocahontas mà em rất thích.

Pocahontas: It would’ve been better if we never met. None of this would’ve happened.

(Sẽ tốt hơn nếu chúng ta không gặp nhau. Mọi chuyện sẽ không xảy ra như thế này.)

John Smith: Pocahontas, look at me. I’d rather die tomorrow than live a hundred years without knowing you.

(Pocahontas, nhìn anh này. Anh thà chết ngày mai, còn hơn là sống đến trăm tuổi mà không biết em)

disney-graphics-pocahontas-294954

Nó luôn nhắc nhở em rằng. Định mệnh luôn có ý định riêng của nó. Vẹn tròn hay khuyết thiếu, con người vốn chẳng thể nào định đoạt được. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là khi điều đó đến, hãy dang rộng tay đón nhận bằng cả trái tim. Em đã học được điều đó khi em biết anh.

Anh luôn cười khi ở cạnh em, đôi khi còn rất trẻ con nữa. Nhưng em biết, khi anh bước ra ngoài kia, với những toan tính kia, anh trở thành người khác. Sài Gòn luôn làm người ta đổi khác. Đôi lúc anh mệt mỏi gục đầu vào em, giây phút đó thật yên bình. Cứ như thể cứ mặc kệ hết những thứ ở ngoài kia, ở đây, anh và em, có một thế giới khác. Dù có tận thế thì cũng… kệ nốt !

Nếu anh hỏi “Tại sao em có thể hiểu anh đến vậy?” thì em thực sự cũng không biết câu trả lời. Chỉ là khi nhìn vào mắt anh, hay chỉ cần đọc tin nhắn của anh, em sẽ biết anh đang cảm thấy như thế nào. Mà em cực ghét đôi mắt đó nha. Thật là không thể chịu được khi nó cứ lóe lên như hổ phách khi có ánh sáng chiếu vào, làm em không thể rời mắt được.

“Trên đời này chẳng có điều gì có thể dễ dàng đạt được. Mà nếu quá dễ dàng đạt được thì có khi ta lại không biết trân trọng nó.”

Em và anh đã từng có khoảng thời gian rất suôn sẻ. Lúc đó, chúng ta lại không biết trân trọng. Đến khi mọi chuyện xảy ra, dù vẫn bên nhau, vết thương đã lành nhưng vẫn để lại sẹo. Giữa em và anh giờ là một khoảng trống vô hình, lạnh lẽo mà dù có cố cách mấy, vẫn không thể lấp đầy được. Thế là em tự vùi mình vào gối mỗi đêm để khóc. Bóng tối lạnh lẽo ôm lấy em, tiếng khóc nức nở ru em ngủ, nước mắt giúp em vơi đi phần nào cơn đau thắt khó chịu trong lồng ngực. Rồi em nhận ra, những ký ức vẫn cứ mới nguyên lành ở đó, không sao quên được. Dù em đã cố, đã cố gắng rất nhiều. Dù vậy… em vẫn không thể cất anh vào đâu đó, khóa lại, rồi vứt chìa khóa đi. Vốn dĩ…

“Chỉ khi gặp đúng một người-thương-duy-nhất, mới thấy mình sẵn lòng yêu đến chấp nhận đánh đổi tất cả – dẫu cho là niềm đau”

[Hamlet Trương]

473662be-3a42-4048-84f2-8eb888f64328

Chỉ cần anh ở đây thôi ngay bên cạnh em lúc này, xoa đầu và nói “Ngốc ạ, nhìn anh này. Dù trời có sập đi nữa anh cũng sẽ ở bên em” thì dù có bầm dập với những tính toan, nghi hoặc, đồn đãi ở ngoài kia, em sẽ không sao cả. Vì em biết em có anh ở đây. Hơi thở của anh sẽ ủ ấm khi em lạnh. Anh sẽ ngoan ngoãn ở đâu đó trong tầm kiểm soát của em, chỉ ở yên đấy thôi, nhìn em đọc sách. Khi em đói bụng, anh sẽ xuống bếp và chuẩn bị món gì đó thật ngon, còn em sẽ lẽo đẽo theo sau nhìn theo dáng lưng anh lúc anh chuẩn bị cơm, thỉnh thoảng cười khúc khích hoặc ngâm nga vu vơ bài hát nào đấy. Hay chỉ cần anh cười, nụ cười thật sự, em đã hạnh phúc lắm rồi.

Em đã từng rất khó chịu khi biết rằng anh nấu ăn giỏi hơn em. Anh cũng biết vậy nên cứ lấy cớ đó mà trêu em. Anh cười “Hay là sau này mình lấy nhau, anh sẽ ở nhà làm việc nhà và trông con. Em đi làm nhé!”. Nghe tới đây sướng rần trời, phải nói là em rất thích cái kiểu loạn loạn đáng yêu này. Em nhớ rất rõ đó thấy chưa? Vậy mà nỡ lòng nào bắt nạt cô bé dễ thương vậy chứ! *cười*

Không ai trong chúng ta hoàn hảo cả, kể cả cô gái theo đuổi sự hoàn mĩ như em. Cho dù cả thế giới có nói rằng, anh và em là câu chuyện không có cái kết đẹp. Nhưng em luôn tin rằng, anh chính là mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh hoàn hảo đó. Cái kết có hậu chỉ tồn tại trong những câu chuyện cổ tích, còn cuộc sống thật, luôn có nhiều điều bất ngờ. Điều quan trọng chính là anh có đủ can đảm để đón nhận những điều bất ngờ, dù đó là bất ngờ không mong muốn không? Còn em chưa bao giờ sẵn sàng hơn thế này.

Nếu anh đang ở nơi nào đó không em. Đọc được những dòng này, thì ngốc ạ. Hãy đến đây liền nhé. Em đói bụng quá nè!

Ali

Tác Giả

Ali