Xử Nữ Chủ Nhật - 29/08/2021

Chuyện cổ tích của Song Ngư

0

Con trai Thiên Bình chẳng bao giờ có thể dứt khoát với bất kỳ cô gái nào cả. Với ai họ cũng dịu dàng, tử tế và ấm áp như mặt trời sẵn sàng ban phát ánh nắng của mình cho tất cả.

Tiết trời tháng ba lãng đãng phủ lên vạn vật cảm giác xao xuyến mơ hồ. Bầu trời trong trẻo, những vạt nắng mỏng mảnh tung mình phất phới trong làn gió xuân se se lạnh. Khung cảnh xinh đẹp khiến người ta có thể quên đi mọi phiền muộn thường trực. Với mình lấy lọ thức ăn, Vy thả những viên thức ăn đầy màu sắc vào làn nước. Hai chú cá vàng nhanh chóng bơi đến nuốt chửng những viên thức ăn ngon lành. Bể cá này là do Duy tặng cô vào dịp sinh nhật 23 tuổi. Biết cô thuộc cung Song Ngư nên Duy đã nảy ra ngay ý tưởng tặng cô một đôi cá tượng trưng cho cung hoàng đạo của cô. Lúc mở món quà ra cô đã sung sướng hạnh phúc biết bao nhiêu. Mỗi ngày tỉnh dậy việc trước tiên cô làm là ngắm nghía lũ cá. Cô chăm chút chúng từng ly từng tý, giống như chăm chút tình yêu của mình với Duy. Nhưng cuộc đời luôn là những ẩn số bất ngờ. Lũ cá giờ vẫn sống khỏe mạnh với cô, còn chuyện tình giữa cô và Duy thì đã mỗi người một nẻo. Ngày chia tay cô đem trả lại anh mọi quà tặng, những kỷ vật giữa hai người được cô đóng gói nhét vào thùng giấy, cất kỹ một nơi nào đó trong nhà kho. Chỉ có bể cá này, cô không nỡ trả lại, coi như giữ lại chút ít kỷ niệm đẹp đẽ về anh.

Cũng đã lâu rồi cô quen với cảm giác mỗi sáng thức dậy sẽ không có ai nhắn tin nhắc nhở phải ăn sáng, không có ai hát cho cô nghe những bản nhạc Pháp du dương mỗi khi cô chớm buồn, không có ai nấu bữa tối ngon tuyệt mỗi tối thứ bảy. Những cảm xúc đau buồn, hờn giận lúc mới chia tay cũng dần dần xẹp xuống. Chỉ còn lại nỗi nuối tiếc, nếu như ngày ấy cô trưởng thành hơn, chính chắn hơn không xù lông nhím vì tổn thương của bản thân mà nằng nặc đòi chia tay có lẽ giờ cả hai đã có một cái kết viên mãn thay vì làm những kẻ lữ khách cô độc trên cuộc hành trình này. Có ai đó đã nói thời gian chẳng bao giờ quay trở lại chỉ có lòng người quay trở lại với thời gian. Hơn ai hết cô hiểu rõ điều đó, nhưng việc Duy trở về Việt Nam lần này lại khiến tim cô dấy lên những xúc cảm lạ lùng. Đặc biệt điều khiến cô tò mò, tại sao anh lại chọn đúng dịp sinh nhật cô để trở về.

– Tối nay hẹn em ở Max được không. Chiếc điện thoại hiện lên dòng tin nhắn từ Duy.

Vy ôm chiếc điện thoại trong tay, đắn đo chẳng biết phải trả lời thế nào. Cuối cùng cô cũng can đảm ấn nút gửi.

– Ok anh, tối nay 8h em sẽ đến.

Sau khi đã gửi tin nhắn, Vy lại dán mắt vào ngắm nghía lũ cá. Hai chú cá vẫn luôn quấn quýt, vui đùa với nhau như thế kể từ khi định mệnh sắp xếp chúng ở với nhau.

cotichsongngu (1)

Đêm tháng ba Hà Nội đẹp tựa một bức tranh thủy mặc. Những đóa hoa sưa trắng muốt, li ti nghiêng mình rơi dưới ánh đèn vàng lấp lánh. Dòng xe cộ tấp nập nối đuôi nhau trên những con đường quanh co. Những mái nhà cổ im lìm trầm mặc nằm nép mình sau hàng cổ thụ vững chãi. Những điều giản dị nhỏ bé ấy lại luôn làm Duy nhớ quay quắt mỗi đêm cô đơn nơi xứ người. Hơn hết là nỗi nhớ da diết về Vy, nhớ nụ cười ngây ngô của cô, nhớ dáng vẻ cô nũng nịu trong chiếc áo sơ mi của anh, nhớ đôi mắt trong veo mỗi khi khóc lại khiến trái tim tim anh se sắt. Đáng buồn là lần cuối cô khóc lại là vì anh. Ký ức chầm chậm quay ngược trở về một ngày mùa đông lạnh lẽo một năm trước.

Hôm ấy là giáng sinh, anh đã hứa sẽ tổ chức một đêm giáng sinh tuyệt vời nhất dành tặng Vy. Anh thậm chí đã chuẩn bị sẵn tất cả, cây thông xinh xắn với những món đồ trang trí đẹp mắt, đĩa nhạc giáng sinh yêu thích của cô, bữa tối hoàn hảo với gà tây béo núc, rượu vang và nến . Vy luôn nói anh là đàn ông Thiên Bình điển hình, ở với anh chẳng bao giờ sợ thiếu lãng mạng cả. Khi ấy anh sẽ dành tặng cô một nụ hôn ngọt ngào để cảm ơn lời khen tặng .

cotichsongngu (4)

5h chiều hôm giáng sinh khi anh đang treo nốt ngôi sao cuối cùng lên đỉnh cây thông thì điện thoại từ công ty gọi đến. Gã đảm nhiệm việc tổ chức tiệc giáng sinh đêm nay tại công ty anh đổ bệnh không thể đến được. Tiệc đêm nay có rất nhiều đối tác quan trọng, không thể để ra bất cứ sơ suất nào cho nên anh chẳng có cách nào từ chối, đành phải thất hẹn với Vy. Anh điện cho cô, có lẽ cô đang đi trên đường nên không nghe, anh nhắn lại sự tình, hứa đêm mai sẽ bù đắp cho cô. Sau đó anh khoác áo phi vội đến công ty.

Bữa tiệc giáng sinh diễn ra thành công hơn cả mong đợi. Mọi người vui vẻ cười nói, chúc tụng và nhảy múa. Những nụ cười xã giao, những câu chuyện làm ăn và những ly rượu sóng sánh khiến thời gian trôi vùn vụt. Chẳng mấy chốc đã quá nửa đêm, mọi người rục rịch ra về. Không rõ đã uống bao nhiêu nhưng đầu óc Duy bắt đầu quay cuồng với những cơn đau như búa bổ. Giám đốc dặn dò gì đó rồi nhờ người đưa anh về. Nói chung anh chẳng nhớ mình đã nói gì hay đã làm gì cho đến khi về đến nhà thấy Vy ngồi trước cửa.

Đêm tháng 12, trời lạnh thấu xương, những cơn gió mùa buốt giá gào rú không ngừng . Vy đứng đó, co ro trong bộ váy đỏ diễm lệ, làn da trắng xanh xao tím đi vì lạnh .

– Bốp ! Anh là đồ tồi . Vy giận giữ giáng lên Duy một cái tát .

Đôi mắt cô đỏ hoe, tràn ngập nỗi thất vọng và đớn đau. Chẳng kịp để Duy kịp nói câu gì cô vội vã bỏ về. Ngoài trời gió vẫn gào thét, ánh đèn nháy từ trong nhà hắt ra chẳng thể nào thắp sáng được đêm tối mịt mù. Đâu đó bản nhạc đêm giáng sinh vang lên lặng lẽ

                     Rồi mùa giá buốt cũng qua mau
                             Lời hẹn đầu ai nhớ dài lâu
                                   Rồi một chiều áo trắng phai màu
                                         Em qua cầu xác pháo bay sau
                                                Lời nguyện mình Chúa có nghe không
                                                       Sao bây giờ mình hoài xa vắng…

cotichsongngu (7)

Thứ bảy Max vẫn đông như thường lệ, mà có thể còn đông hơn cả trong trí nhớ của Vy. Lướt qua những cặp tình nhân tình tứ cô nhanh chóng tìm được Duy đang ngồi trầm ngâm bên cửa sổ. Từ khi còn yêu nhau Vy đã có thể tìm được Duy giữa một đám đông hỗn loạn mà chẳng cần quá một phút. Khi ấy cô nghĩ đó là một khả năng kỳ lạ. Bây giờ nghĩ lại thì đơn giản vì lúc nào cô luôn phải trông chừng anh trong một rừng những cô gái hâm mộ nên lâu dần gương mặt anh, dáng vẻ của anh đều khắc sâu trong tiềm thức của cô. Chỉ cần liếc nhìn một cái, cô cũng cỏ thể nhận ra anh giữa trăm người .

– Chào anh, lâu rồi không gặp. Vy mỉm cười, chào hỏi đơn thuần như những người bạn lâu năm không gặp .

Duy ngước ánh mắt lên nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm như muốn nuốt trọn hình ảnh cô .

– Em đến rồi à, ngồi xuống đi. Cuối cùng anh cũng lấy lại được vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Có lẽ những dư vị khó hiểu của lần gặp gỡ cuối vẫn còn đọng lại nên cả anh và cô đều không phải biết bắt đầu câu chuyện như thế nào. Sau vài câu hỏi han thông thường hai người im lặng tự chơi trò đuổi bắt với những suy nghĩ riêng của mình.

Ôm ấp cốc cà phê nóng hổi trong tay, Vy chăm chú ngắm nhìn những đường nét thanh tú trên gương mặt Duy. Mới một năm mà anh thay đổi nhiều quá. Những nét dịu dàng dần dần sắc lại thành những đường cứng cỏi chững chạc. Nụ cười ấm áp ngày nào giờ chỉ còn lại một thoáng bướng bỉnh nhếch lên nơi khóe miệng. Ánh mắt kiêu hãnh, lạnh lùng khiến người ta khó mà nắm bắt được nội tâm. Nhưng nếu để ý kỹ sẽ vẫn thấy chút buồn vương nơi đáy mắt. Sự thay đổi ấy càng làm tăng thêm những nét hấp dẫn ở anh. Nếu ngày xưa anh khiến gái chết một giờ thì phải chết mười cô thầm nghĩ.

cotichsongngu (5)

 Người ta nói đàn ông Thiên Bình sinh ra đã sở hữu dáng vẻ quyến rũ, lịch lãm của những chàng hoàng tử. Cộng thêm tính cách thân thiện tốt bụng chẳng bao giờ nỡ làm tổn thương trái tim bất cứ cô gái nào nên xung quanh họ chẳng bao giờ thiếu các vệ tinh. Vy đã chẳng bao giờ tin cho đến khi cô gặp Duy. Vẻ đẹp trai lịch lãm của anh thì chẳng ai có thể chối cãi rồi . Cô cũng không phiền lòng cho lắm về việc người yêu mình luôn dành được quá nhiều tình cảm của các cô gái khác. Điều khiến cô đau đầu là thái độ của Duy. Anh chẳng bao giờ có thể dứt khoát với bất kỳ cô gái nào cả. Với ai anh cũng dịu dàng, tử tế và ấm áp như mặt trời sẵn sàng ban phát ánh nắng của mình cho tất cả.  Vì vậy kể cả khi anh và cô đã tay trong tay, hạnh phúc viên mãn thì các cô gái yêu mến anh vẫn chẳng nản lòng. Sự thân thiện của anh đã gieo vào lòng họ những mầm mống hy vọng.

Đỉnh điểm đêm giáng sinh ấy, khi cô nhìn thấy anh cùng nữ nhân viên của mình tình tứ ngoài cửa nhà anh. Tất cả sự hờn ghen giận dữ như một quả bóng bị đè nén quá lâu giờ chợt bùng phát dữ dội. Tối ấy theo lời hẹn của anh, sau khi xong việc cô vội vàng phóng xe thẳng về nhà anh. Trên đường đi cô đã không giấu nổi dáng vẻ hào hứng khi nghĩ đến những điều lãng mạn bất ngờ anh sẽ dành tặng cho cô. Cũng vì mải mê suy nghĩ về bữa tối ngọt ngào quá mà lúc về cô đã để quên luôn chìa khóa và điện thoại tại công ty. Cô vốn hay đểnh đoảng mà. Chỉ mãi đến khi đứng trước cửa nhà anh thấy cửa khóa, lục túi tím điện thoại và chìa khóa cô mới nhận ra mình đã để quên cả hai thứ tại chỗ làm. Nhìn đồng hồ, đã hơn 7h hơn, công ty cũng đã đóng cửa, tầm này cũng không có ai có thể mở cửa phòng lấy đồ cho cô. Giáng sinh mọi người đều được về nhà cả. Chẳng còn cách nào khác cô ngồi chờ anh bên ngoài hiên. Chắc mẩm anh chỉ đi đâu đó mua đồ , sẽ sớm quay lại , cô vững tâm ngồi đợi. Một tiếng, hai tiếng rồi ba tiếng trôi qua vẫn chẳng thấy bóng dáng anh đâu cả. Cô định bỏ về nhưng nghĩ lại anh đã phải vất vả bao nhiêu để tổ chức tiệc cho mình cô lại không nỡ. Cô tiếp tục chờ đợi, ngoài trời đêm tối đã đổ ập xuống từ lâu. Tiết trời tháng mười hai khiến người ta không khỏi xuýt xoa. Hôm nay cô lại chỉ mặc bộ váy đỏ yêu thích nhất của mình cùng một chiếc áo khoác mỏng manh . Bàn tay cô lạnh cóng, hàm răng bắt đầu va vào nhau lập cập. Một ngày làm việc mệt mỏi, bữa tối cô cũng chưa ăn gì tử tế nên cơ thể cô bắt đầu phản đối. Mi mắt trĩu xuống vì buồn ngủ và mệt. Cứ thế chẳng biết cô thiếp đi từ bao giờ. Cho đến khi cô nghe tiếng xe ngoài cổng mới giật mình tỉnh dậy.

cotichsongngu (6)

Trời có lẽ đã khá khuya, bóng đêm dày đặc một mảng đen, trong ánh đèn đường chập choạng cô thấy bóng anh từ xa. Bên cạnh anh là một cô gái, hai người cười nói vui vẻ. Rồi bỗng nhiên cô gái nhướn chân đặt lên môi anh một nụ hôn nóng bỏng. Anh chẳng hề phản đối, cứ mặc cô ấy chiếm đoạt đôi môi mình. Những cơn đau bắt đầu trào lên trong ngực Vy, trái tim cô hình như đang vỡ ra thành từng mảnh nhỏ. Những giọt nước mắt tủi thân, thất vọng và giận giữ như thác lũ chảy tràn gương mặt xinh đẹp . Bằng tất cả sức mạnh cuối cùng của bản thân cô tiến lại gần anh, tặng cho anh một cái tát trời giáng rồi kiêu hãnh bỏ đi. Cũng chẳng biết bằng cách nào mà cô có thể về đến nhà. Chỉ biết sáng hôm sau cô tỉnh dậy mắt sưng húp, đầu óc quay cuồng với cơn buồn nôn trào lên từ dạ dày. Về sau cô mới biết trong lúc bấn loạn cô đến quán bar nốc cạn một chai rượu mạnh và say khướt ở đó không biết trời đất gì. May chủ quán cũng là bạn cũ của cô đã gọi cô bạn thân của cô đến đón cô về nhà.

Về sau mọi việc như một hiệu ứng domino, một khi quân cờ đầu tiên đã đổ thì chẳng thể dừng lại. Cô và Duy chấm dứt một thời gian không lâu sau đó. Ghen tuông và hờn giận là liều thuốc độc nhanh nhất để giết chết một tình yêu. Những cãi vã, những hiểu lầm đan xen khiến trái tim cả hai mệt mỏi. Cô cho rằng Duy là kẻ đa tình lăng nhăng chẳng bao giờ chịu dứt khoát. Còn Duy thì đổ lỗi cho cô quá nhạy cảm, mong manh không chịu tin tưởng tình cảm của anh. Cứ thế hai người giằng co trong nỗi đau của riêng mình, mà chẳng chịu thấu hiểu cho người còn lại cho đến tận khi Duy quyết định sang Pháp phát triển dự án của công ty. Anh đi cũng chẳng để lại một lời chia tay chính thức cho Vy. Về phía cô, hôm anh bay cô cũng không ra tiễn, chỉ đứng nép trong một góc sân bay, ngắm nhìn bóng anh khuất dần trong đám đông. Bất giác nước mắt tuôn rơi. Cái suy nghĩ từ giờ về sau sẽ không còn được nhìn thấy dáng hình anh làm lòng cô đau nhói. Cô muốn chạy ra ôm lấy anh, nói rằng cô tha thứ cho anh tất cả. Nhưng đến phút cuối cô vẫn đứng chôn chân tại chỗ, có lẽ những kiêu hãnh , những giận dỗi đã giữ bước chân cô lại.

cotichsongngu (3)

– Lũ cá anh tặng em vẫn sống khỏe mạnh. Chúng gửi lời hỏi thăm anh đó. Vy cất lời phá vỡ bầu không khí trầm mặc.

– Anh tưởng em vứt chúng vào nhà kho rồi chứ. Duy cười.

– Ừm, em cũng định vứt thật. Nhưng mà nghĩ chúng chẳng có tội tình gì nên lại không nỡ. Vy thật thà thú nhận.

– Không sợ nhìn chúng lại nhớ đến anh à. Giọng Duy ngọt ngào ngân nga .

– Nhìn chúng em chỉ nhớ anh vẫn chưa cho em một lời chia tay tử tế. Vy cười, nụ cười phảng phất chút xót xa.

– Không lẽ em lại muốn anh tặng lời chia tay vào sinh nhật của mình. Anh không muốn đôi mắt kia lại sũng nước đâu. Đừng biến anh thành kẻ tần nhẫn chứ. Ánh mắt Duy nheo lại thành một cái nhìn khiêu khích.

– Hồi đó em trẻ con bồng bột nên mới thế thôi. Nếu bây giờ em sẽ chẳng vì chút hờn giận mà đánh mất một người đàn ông tuyệt vời như anh. Lời nói của Vy không giấu nổi sự nuối tiếc.

– Bây giờ anh vẫn là đàn ông độc thân vui tính đó. Em có thể xem xét lại. Duy bông đùa.

– Bây giờ thì em không chắc mình có còn hiểu được người đàn ông trước mặt mình không. Thời gian thực sự là một kẻ khắc nghiệt. Mà em không biết rõ mình muốn gì nữa. Vy bối rối khuấy nhẹ lớp cà phê trong cốc. Mùi hương cà phê thơm nức khiến trái tim cô bình tĩnh.

– Nhưng anh thì biết rõ mình muốn gì. Duy nhìn sâu vào mắt Vy, ánh mắt thành thật và kiên nhẫn. – Anh muốn chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không ?

– Em . . .em . . .em . Vy mấp máy môi

– Đừng vội từ chối, em có rất nhiều thời gian để suy nghĩ mà.

– Chẳng phải anh chỉ ở lại Việt Nam vài ngày thôi sao .

– Ừ nhưng anh sắp về hẳn  rồi.

– Sao công việc của anh bên đó không ổn à hay dự án đã kết thúc rồi ?

– Không dự án chưa xong, công việc của anh cũng rất tốt. Nhưng chúng chẳng thể lấp đầy trái tim anh được. Từ ngày rời xa em , mỗi ngày trong anh đều trống trải. Anh nhớ tất cả về em, nhớ sự ấm áp trong ánh mắt em, nhớ nụ cười dịu dàng của em. Chẳng một cô gái nào khiến cho anh cảm thấy yên bình như em. Có những lúc mệt mỏi anh chỉ muốn từ bỏ tất cả để quay về bên em. Nhưng rồi anh lại sợ, sợ rằng những cuộc cãi vã sẽ tiếp diễn, sợ sẽ chẳng thể đem lại hạnh phúc cho em. Ngày qua ngày anh tự đấu tranh với bản thân mình. Rồi anh nhận ra nếu như anh cứ vây bản thân trong những mớ lý luận ấy thì khi anh biết mình muốn gì có lẽ em đã trở thành một bà mẹ hạnh phúc với những đứa con xinh đẹp trong vòng tay một người đàn ông khác. Nên anh chẳng nghĩ gì nữa, đáp thẳng máy bay về đây. Thật kỳ lạ, hôm nay lại đúng sinh nhật em. Duy nói một mạch không ngừng, những cảm xúc chất chứa bấy lâu giờ mới được bộc bạch chân thành.

– Tại sao anh lại suy nghĩ lâu thế? Những một năm, anh có biết một năm qua em nhớ anh nhiều thế nào không. Vy hậm hực

– Vậy em đồng ý cho anh cơ hội nữa chứ ?

– Nhưng anh phải hứa .

– Kệ những lời hứa đi em, chúng chỉ là những lời nói có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Em hãy cảm nhận tình yêu của anh từ đây này. Duy nhẹ nhàng đặt tay Vy lên ngực mình. Tiếng tim anh đập rộn rã trong lồng ngực mạnh mẽ hơn bất cứ lời hứa hay nỗi sợ nào.

Tiếng nhạc bắt đầu vang lên, bản tình ca vẫn tha thiết y như ngày đầu tiên nó được sáng tác ra. Tình yêu nếu đủ tin tưởng sẽ có sức mạnh kỳ diệu thay đổi cả định mệnh và xoa dịu mọi tổn thương.

Nguồn: Lovemark

Tác Giả