Song Ngư Thứ Ba - 28/02/2017

Để anh mãi yêu em

0

Tình yêu không phải là một thứ mà có thể dùng lý trí để hiểu, có thể vạch ra rõ ràng như giải một bài toán giản đơn. Tình yêu là thứ mà chỉ có thể cảm nhận. Như Lim hiện tại, vốn vẫn nghĩ là như thế, nhưng khi Lim đau, khi Lim cảm nhận được nỗi hận, Lim mới hiểu, thì ra mình đã rất yêu San từ lâu rồi. Là hận, mà vẫn là thương.

Trời mưa, tách mocha không còn khói như hòa nhịp cùng dòng nước cuộn chảy ngoài kia. Từng bóng người lướt qua, hối hả, vội vàng và nhạt nhòa tan đi như bong bóng. Ngắm mọi người chưa đủ, Lim chuyển sang ngắm những ánh đèn vàng, ngắm những con thiêu thân chập choạng bay đi tìm ánh sáng. Lim thở dài, có khi nào mình cũng như chúng, lao đầu về phía có anh như điên dại, rồi lại chết trước khi kịp chạm vào bóng hình anh.

Nếu như ngày trước, có ai hỏi tại sao Lim lại yêu San, lại thần tượng San đến vậy? Lim sẽ chẳng ngần ngại mà đáp rằng vì San học giỏi, San tốt bụng, San luôn quan tâm giúp đỡ người khác, San năng nổ, San vui vẻ, San…

Còn bây giờ, ngay lúc này đây, nếu có ai hỏi tại sao Lim lại cố chấp yêu San? Lim chỉ có thể nhẹ nhàng:

“Pour que tu m’aimes encore…”

(So that you still love me – Vì anh đã từng thích em…)

“Tou à, tại sao San không thích Lim?” – Lim gào lên với Tou, người bạn thân nhất của San. Nếu như nói về một cặp đôi nổi tiếng nhất khoa, sẽ chẳng ai có thể phủ nhận rằng Tou và San là một đôi bạn thân tuyệt vời, như hình với bóng. Hai chàng trai cùng quê, cùng những nỗi niềm về một cuộc sống phức tạp, bên nhau cùng bước qua mọi sóng gió và ở cạnh bên hơn cả gia đình.

“Ta nói là San có thích mi mà. Đừng có điên nữa Lim.” – Tou quăng cho Lim một cái lườm rồi lại tiếp tục với quyển sách đang đọc dở.

“Nhưng mà hành động của San chẳng giống như San đang thích ta chút nào.” – Lim phụng phịu.

“Ê mi, ta hỏi mi một câu nhe! Mi mong chờ điều gì ở mối quan hệ giữa mi với San?” – Tou thở dài rồi gập quyển sách lại, hỏi Lim một câu hỏi kì quái.

“Ta chỉ muốn được cùng San đi ngắm đèn, cùng hát chung một bài hát, cùng nói chuyện về cung Hoàng Đạo, cùng vui như trước kia…”

“Vậy…mi có thể đánh đổi điều gì để có được nó?” – Tou nhìn thẳng vào đáy mắt của Lim như muốn thấu tận tâm can. Lim vội vàng né tránh, thật là một câu hỏi kì quái không kém câu trước.

“Thì là…ước mơ. Ta có thể từ bỏ việc xuất bản một quyển sách để mối quan hệ này lại được như xưa.”

“Vậy à…”

Tou lại tiếp tục chúi đầu vào quyển sách, bỏ mặc Lim với mớ suy nghĩ hỗn độn của cô bạn thân. Yêu một người, đâu nhất thiết phải có được người đó. Nếu đã yêu thì hãy cứ yêu thôi, đâu ai ngăn cấm điều đó. Chỉ là, lý trí càng nói Lim phải từ bỏ bao nhiêu, bản thân lại càng muốn tiếp tục. Cố chấp, cứng đầu và bướng bỉnh đi trên con đường của sự vô vọng.

pqtme (8)

Cả Lim, San và Tou đều học ở một thành phố hoa lệ, thành phố của sự hào nhoáng và rực rỡ, thành phố Hồ Chí Minh. Và cũng là cả Lim, San và Tou đều đến từ một thành phố buồn, lạnh lẽo, cô độc và vắng người như lúc nào cũng đang độ đông về, thành phố Đà Lạt.

“Kì nghỉ đông này mi có về không San?” – Lim hỏi, giọng líu lo, nếu có thể được cùng San ngồi trên xe suốt cả một quãng đường dài, có thể vờ gục đầu lên vai San ngủ thì tốt quá.

“Không. Mi về chung với Tou kìa. Ta còn phải làm việc mà.” – San lạnh lùng đáp.

“Ừ…Ta biết rồi.”

Lim và Tou ngồi cạnh nhau trên chuyến xe về nhà. Suốt cả tám tiếng đồng hồ, hai đứa đã nói rất nhiều về San, về tình cảm của chính mình, đầy éo le nhưng vẫn là những tràng cười không dứt. Bởi lẽ, nếu xét thêm cả chuyện tình cảm của Tou nữa, thì cả hai đều là những kẻ không có ánh sáng đang trên đường tìm về một chốn dừng chân.

Tou đơn phương một cô bạn bí ẩn cùng khoa, cũng giống như Lim trao tình cảm của mình cho San vậy. Người ta vốn bảo không tồn tại tình bạn giữa nam và nữ, nhưng giữa Tou và Lim lại là một sự đồng cảm sâu sắc khác lạ. Đó không đơn thuần là thứ tình bạn như thông thường, nó là một mối quan hệ mến thương hơn thế, nó là một sự quan tâm tột cùng, là một thứ tình cảm mà chẳng thể đặt thành tên.

“Để ta đưa mi về ha!” – Tou xách túi giúp Lim, lặng lẽ đặt chúng vào phía sau xe trung chuyển đã đợi sẵn.

“Thôi, điên quá. Đêm rồi, mi về đi. Nhà mi cũng mong mà.” – Lim chụp lấy giỏ xách và cây đàn thân thuộc nhảy tót lên xe, không ngoái lại nhìn Tou lấy một lần, bởi thật ra trong tâm có chút tiếc nuối.

Tou cứ đứng đó, đợi bóng Lim khuất hẳn rồi mới cất bước, hít một hơi thật sâu để cảm nhận một luồng khí lạnh lan tỏa trong lồng ngực.

pqtme (9)

“Không biết giờ này San đang làm gì nhỉ?” – Lim tự hỏi rồi lấy tay vỗ vỗ trán, tự cảm thấy mình như một con ngốc. Hai mươi tuổi, thích một anh chàng trong một mối quan hệ không rõ ràng. Nhưng Lim thích thế, bởi lẽ tuổi hai mươi, thích làm gì cũng được, tình cảm cứ để nó trôi thế, chỉ cần Lim giữ vững niềm tin rằng San sẽ là của Lim, vậy là đủ.

“Mi đang làm gì đấy?” – Lim gửi một tin nhắn cho San nhưng không thấy hồi âm.

“Hú hú.”

“Ê mi.”

Chán nản, Lim đưa tay bấm nút tắt, màn hình điện thoại tối đen thui, Lim nhìn khuôn mặt mình trong đó, thất bại đến thảm thương.

Ting ting ting…

Lim giật mình, là tin nhắn tới. Nhưng không phải San, là Tou.

“Đi patin không?”

Tou chở Lim đến sân trượt. Có một sự thật là Lim không hề biết trượt patin, và cũng giữ thăng bằng rất kém, Lim vốn mắc chứng sợ độ cao. Tou cầm tay Lim lượn một vòng quanh sân trượt, luôn miệng khích lệ.

“Ráng đi! Cứ coi như mi trượt được thì San mới thích mi!”

Dù đã muốn từ bỏ, Lim bỗng chăm chỉ hẳn lên, cố gắng đứng dậy, té rồi lại đứng dậy, té cả lên người Tou nhưng vẫn không từ bỏ. Vì San, cố gắng một chút thế này có là gì. Chơi chán, Tou nhẹ nhàng kéo Lim ngồi xuống, tháo đôi giày trượt giúp Lim. Lim tròn xoe mắt, nghe trong tim như có chút nhịp đập khác lạ.

“Tại sao mi không phải là San hả Tou?”

Khuôn mặt cố gắng trong bất lực của Lim nhìn vô cùng thảm hại. Trượt patin không được, cũng chẳng thể thắng lấy tình cảm của San, lại càng không thể chiến thắng bản thân mình. Lim không sợ té, không sợ đau, Lim đã có Tou đỡ mình rồi. Nhưng thứ Lim sợ chính là đột nhiên một ngày phát hiện ra mọi nỗ lực của mình hóa ra chỉ là đang đi trên một đoạn đường vốn dĩ từ đầu đã lạc lối.

“Ta giận đó nhe! Đi mà về với San của mi đi!”

Tou đùa, Lim biết là cậu ấy đang đùa mà. Vì Tou vẫn còn cười tươi thật tươi sau mỗi lần Lim kể về những cảm xúc của mình dành cho San.

pqtme (10)

760 điểm.

Lim vốn học tiếng Anh rất tốt. Nếu là bình thường, Lim có thể giải được 850 điểm Toeic ngon ơ. Thế nhưng việc San ngó lơ Lim làm cho Lim không tài nào tập trung nổi. Đầu óc lúc nào cũng như đang ở trên mây, lại còn làm sai ngay cả những câu nhìn hình đơn giản. Lim gấp sách lại, đầu óc nặng nề như ai đó đang chơi một bản dubstep điên cuồng.

“Tou à, ta làm bài sai kỉ lục rồi!”

“Mi lại gây lộn với San nữa hả?” – Tou tin chắc rằng bên kia điện thoại đang là khuôn mặt trưng ra vẻ bi thương thật thà thú nhận, có lẽ Tou cũng biết thừa lý do khiến Lim mất tập trung.

Cứ mỗi lần không nói chuyện với San, Lim cảm giác như mình đang ở trên mây, không tài nào đáp được xuống mặt đất. Luồng cảm xúc lửng lơ, vô định và cứ mờ ảo như một màn sương ngăn Lim không nhìn rõ phía trước. Tại sao lúc nào San cũng là người điều khiển tất cả? Tại sao San lại chi phối Lim nhiều đến như thế này? Tại sao Lim lại phải chạy theo những suy nghĩ, những cảm xúc của San? Hàng trăm, hàng vạn những câu hỏi vì sao cứ nổ ra trong đầu Lim. Cô gái bé nhỏ lắc mình, cố gắng đánh rớt chúng và tập trung vào giải bài tập.

“Xuống nhà, nhanh lên! Ta đang trước cổng.”

Tin nhắn của Tou, Lim chạy vội xuống mở cửa, thấy Tou đã ở đó tự bao giờ, đưa cho Lim một bịch thuốc cảm rồi về ngay.

“Nãy nghe giọng hơi lạ, ho nữa.”

Thề có trời đất minh giám, lúc ấy Lim như tan chảy. Thật may có Tou, đời còn dễ thương. Tou hay chở Lim đi dạo vòng vòng bờ hồ, lượn khắp nơi cùng trời cuối đất, tất cả mọi ngõ ngách của xứ sở sương mù này. Còn Lim lúc nào cũng ta thán tại sao Tou không phải là San. Đà Lạt vào đông lạnh thật lạnh, Lim nép người vào sau lưng Tou, ấm áp.

“Mặc áo của ta nhé?” – Những lúc Tou định cởi áo khoác của mình đưa cho Lim nhưng lúc nào cũng bị Lim ngăn lại. Lim chỉ cười nhạt, nhưng Tou biết Lim chỉ muốn mặc áo của San. Lặng lẽ khoác lại áo, Tou ngồi thẳng lưng hơn, mong muốn có thể che chắn chút gió cho Lim thêm phần nào đó.

pqtme (2)

910 điểm.

“Tou ơi! Ta lập kỉ lục rồi!”

Lim vui mừng gọi điện cho Tou. Lim đang rất vui. Lần đầu tiên Lim làm bài được điểm cao đến thế. Tất cả chỉ vì tối qua San gọi điện cho Lim, cả hai đã cùng nói chuyện rất lâu y như dạo trước. San nói rằng hôm nay cậu ấy đi nhà sách và cảm thấy rất nhớ Lim. Nếu có thể dùng một từ để miêu tả Lim lúc bấy giờ thì chỉ có thể là điên. Lim phấn khích tới tột cùng, sung sướng như một đứa trẻ con vô ưu vô lo.

Lim biết mình chỉ là một cô gái bình thường, không xinh đẹp cũng không giỏi giang. Lim còn rất mờ nhạt trong mắt người khác, mọi thứ chỉ giản dị, tẻ nhạt và cả xoàng xĩnh. Còn San, San giống như ánh nắng. San có mái tóc rối rất đáng yêu, Lim lúc nào cũng muốn được chạm vào và khua cho gió có thể lùa tới. San có nụ cười rất đẹp, mỗi lần nhìn lúc nào Lim cũng cảm thấy rất xuyến xao. Và San còn có cả đôi tay xương xương gầy gầy luôn để yên cho Lim vẽ bậy bất cứ khi nào Lim thích.

San là ánh nắng, còn Lim như hoa hướng dương. Lúc nào cũng vươn mình về phía ánh nắng, cố gắng thức dậy và nở nụ cười rạng rỡ. Nhưng hướng dương đâu biết rằng, gió là thứ đã nuôi nấng hoa từ nhỏ, lớn lên cùng cô, vui cùng cô, khóc cùng cô, xót xa nhìn cô chỉ mãi hướng về phía mặt trời.

pqtme (6)

“Mai ta xuống lại Sài Gòn.”

Ngày mai Tou sẽ trở lại Sài Gòn, nơi thành phố ồn ào, phức tạp và đầy những rối ren trong đầu. Lim theo Tou đi khắp một vòng thành phố, đến những nơi Tou thích. Tou dắt Lim đi chào gia đình, họ hàng, giới thiệu rằng đây là bạn của mình. Tou và Lim rất nghịch ngợm. Ai cũng nghĩ rằng Lim chính là bạn gái Tou, thật buồn cười. Tou chở Lim đến nhà của chú Mười, người mà Tou vô cùng mến mộ.

“Chú Mười hỏi tụi con nghe, hai đứa quen nhau lâu chưa?”

Lim phá ra cười, riêng Tou chỉ nhẹ nhàng.

“Không phải đâu chú ơi. Lim là bạn gái của bạn thân con đó chú!”

Chú Mười nghe tới đây thì nụ cười trở nên méo xệch. Chú rít một điếu thuốc rồi tâm sự với hai đứa.

“Chú Mười nói tụi con nghe. Chú là người lớn, ít người cũng có chút trải nghiệm. Tụi con giờ hiện đại quá, nhưng Tou nè, bồ của bạn là không có được đụng vô nghe hong! Chú nói cái này cho Lim nghe nha. Thực sự chú rất thích con. Khi con vừa bước vào nhà chú, con chào chú rất to, mặc áo sơ mi ca rô xắn ống tay, tóc cột gọn gàng, cá tính chú rất thích. Chú có một biệt tài, đó là chú chỉ cần nhìn qua đôi mắt là biết ai tốt ai xấu. Con có đôi mắt rất đẹp, thằng Tou nó chậm chân quá, chú tiếc quá, chứ chú rất thích con. Phải chi con là bồ nó thì tốt biết mấy! Lần sau mà gặp đứa nào giống Lim là phải vớt liền nghe chưa Tou!”

Lim và Tou vẫn cười, vẫn rất vui vẻ. Chia tay chú Mười ra về, Tou chở Lim đi một vòng, trời nhá nhem tối, gió lại thổi, lạnh buốt. Lim cứ mải mê theo đuổi những suy nghĩ về San, không nhận ra cả hai đứa đang rơi vào một khoảng trầm ngâm hiếm có. Bất chợt, Tou lên tiếng.

“Sau hôm nay, có khi đây là lần cuối cùng ta đi chơi riêng với mi…”

“Gì chứ, hâm quá! Tụi mình còn gặp nhau dài dài ở Sài Gòn mà. Mai mi đi, nhưng mốt là ta cũng xuống với mi rồi!…”

Lim còn thao thao bất tuyệt gì sau đó nữa, nhưng có lẽ Tou không nghe rõ. Gió trời đông Đà Lạt vẫn cứ ù ù như thế. Lạnh lẽo và mang đầy mùi của sự cô đơn, không nơi nương tựa.

“Biết không Lim, cơ chế của ta có hai mode, một lý trí và một tình cảm. Chỉ ở Đà Lạt thôi, ta cho phép mình tắt đi mode lý trí, về lại Sài Gòn, ta sẽ cố gắng cân bằng mọi thứ. Mi đừng lo. Ta không phải là kẻ đi cướp bồ của bạn. Ta thích mi, Lim à!”

pqtme (1)

Đêm đó có cô nàng tự kỉ cùng những bộ đề Toeic, loay hoay cùng những đoạn reading không có hồi kết. Lim xoay qua rồi xoay lại, té ra Tou cũng có thứ ma lực đó, có thể khiến Lim không thể tập trung vào bài. Lim quyết định gọi điện cho San, chỉ vì lúc này Lim rất cần lời khuyên từ San.

“Ta biết từ lâu rồi.” – San nhẹ nhàng trả lời, còn Lim thì ngỡ ngàng. Tại sao Lim lại không thể nhận ra?

“Tou là một đứa bạn tuyệt vời, nó hiểu mi và mi cũng hiểu nó, hơn ta nhiều. Như vậy thì tốt quá rồi!” – San tiếp tục.

“Mi sẵn sàng đẩy ta đi chỉ vì có một người khác thích ta sao?” – Lim chết lặng. Lim không nghĩ rằng San lại dễ dàng từ bỏ Lim như thế.

“Lim này, cảm ơn mi vì đã luôn ở bên ta, quan tâm ta. Thật sự ta dành một chỗ rất trân trọng trong tim mình cho mi…”

“Tou đã bên ta từ rất lâu rồi. Và đó thực sự là người đã cứu rỗi cuộc đời ta. Không ai có thể thay thế vị trí của nó…”

“Đối với ta, Tou là gia đình…”

San còn nói nhiều, nhiều nữa nhưng Lim không thể nghe được gì cả. Lim vốn nghĩ rằng nếu như cả Tou và San cùng thích mình, Lim sẽ không chọn ai cả. Vì Lim muốn giữ tình bạn đẹp đẽ ấy của cả ba. Thế nhưng, ngay khi nghe lời San nói, Lim mới hiểu thể nào là yêu, là đau, là hận.

Tình yêu không phải là một thứ mà có thể dùng lý trí để hiểu, có thể vạch ra rõ ràng như giải một bài toán giản đơn. Tình yêu là thứ mà chỉ có thể cảm nhận. Như Lim hiện tại, vốn vẫn nghĩ là như thế, nhưng khi Lim đau, khi Lim cảm nhận được nỗi hận, Lim mới hiểu, thì ra mình đã rất yêu San từ lâu rồi. Là hận, mà vẫn là thương.

Lim tiễn Tou ngày Tou lên xe xuống lại Sài Gòn, Lim nói rất nhiều, khóc cũng rất nhiều. Rốt cục, Lim cũng hiểu rằng chỗ đứng của bản thân trong lòng San là ở đâu. Tou nhìn Lim thương xót.

“Để ta kể cho mi nghe một câu chuyện Lim à…”

Tou kể câu chuyện về rất lâu trước đây, khi Tou gặp những chuyện còn kinh khủng hơn cả trí tưởng tượng con người cho phép, những thứ áp lực, nghiệt ngã mà nếu Tou không mạnh mẽ thì có lẽ bây giờ cũng không còn để nói chuyện với Lim. Hôm ấy, Tou cũng hỏi San một câu như đã hỏi Lim, rằng San có thể đánh đổi điều gì vì Tou. San đã rất cương quyết “mạng sống”. Đó cũng là ngày Tou đứng trên cầu, ngắm nhìn dòng nước cuộn chảy rất sâu, rất xa dưới kia. Là San đi theo Tou, không phải là đi cùng nhau, mà là đi theo Tou.

“Lim biết San cầm theo gì không?” – Tou ngừng kể, quay sang quệt nước mắt cho Lim rồi hỏi một câu với giọng gần như nghẹn lại.

Hôm đó, San cầm theo chứng minh nhân dân của hai đứa. Lúc ấy, nếu Tou nhảy xuống, Tou biết rằng San sẽ nhảy theo, và người ta sẽ đưa được Tou và San về với gia đình nhờ vào chứng minh nhân dân mà San đã cầm theo…

pqtme (7)

Có một thứ tình cảm còn cao cả, thiêng liêng và cao đẹp hơn là tình yêu nam nữ. Khi đứng giữa một quyết định không biết nên tiếp tục hay nên từ bỏ, con người thường hay run sợ. Lý trí bảo rằng từ bỏ nhưng trái tim thật sự rất không muốn buông xuôi. Nhưng Lim, Lim hiểu rằng mình sắp phải thực hiện một việc mà bản thân biết rằng chỉ cần dứt khoát lựa chọn đã là một quyết định dũng cảm.

“Tou biết không, ngày hôm đó khi mi hỏi ta có thể đánh đổi điều gì, thứ đầu tiên ta nghĩ tới cũng chính là mạng sống.”

Lim nhớ lại những khoảng thời gian bên San, những phút giây cả hai cùng nhau trải qua, êm đềm và bình dị. Là những lần thức tới sáng trò chuyện cùng nhau, những cuộc đi dạo ngắm ánh đèn rực rỡ của Sài Gòn, là cái nắm tay đầu tiên, là hộp sữa đầu tiên San mua cho Lim vẫn còn vẹn nguyên trong tủ lạnh cả năm trời. Lim nhớ tới những lần chạy ngược xuôi tìm San, những lúc gồng mình thức đêm học bài để không phụ công San kèm mình, những lần đợi bao anh chị lớp trên, những người có quyền để hỏi ý kiến họ về việc San có thể làm Liên chi hội trưởng không, mua chanh rồi bắt Tou pha cho cậu ấy mỗi ngày, còn dặn không được cho San biết, tự đấm tay mình xuống lòng đường vì mất hy vọng, hành hạ bản thân trong vô thức,… Lim biết mình không trao đi yêu thương nhầm chỗ. Là thầm lặng, là không được đáp lại, nhưng Lim vẫn muốn làm. Yêu San là việc của Lim, không phải của San.

Nhưng rồi, Lim nhớ tới những lần mình bệnh, Tou chạy cả một quãng đường dài để mua thuốc cho Lim. Tou lúc nào cũng lo rằng Lim đói, sợ Lim mệt. Tou còn cõng Lim, bế Lim khi thấy Lim không còn có thể đứng vững nữa, nắm tay Lim nhẹ nhàng khi Lim sợ độ cao. Lim cảm thấy mình có lỗi.

Nói thế nào đi nữa, Lim vẫn phải lựa chọn giữa tình bạn và tình yêu.

pqtme (4)

Lim ngồi lặng yên trong quán café, đợi cho đến giờ xe khởi hành. Hôm nay Lim sẽ xuống lại Sài Gòn, đối mặt với San, với Tou, với những nghĩ suy của tuổi hai mươi nhiều khờ dại. Trời cũng đã bớt mưa, ánh đèn vàng cùng thôi hiu hắt, mùa đông ở Đà Lạt lạnh lẽo càng làm gia tăng thêm nỗi buồn, thêm phiền muộn trong lòng. Lim dợm bước đứng dậy tính tiền rồi ra xe ngồi đợi, bỗng trong quán vang lên tiếng nói trên đài của nữ ca sĩ Celine Dion.

“This song speaks about loving someone so much that you prepare to give up everything on Earth for that person without loving return…”

(Bài hát này nói về việc yêu sâu đậm một người mà bạn có thể sẵn sàng từ bỏ mọi thứ trên Trái Đất này mà không cần thiết phải đáp lại…)

Lim chậm rãi ngồi xuống, nghĩ về mình, về San, về Tou. Yêu một người, không nhất thiết phải có được người ấy. Lim vẫn có thể bên San, bên Tou, có thể vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, và rồi San và Tou cũng vẫn sẽ bên Lim, như những người bạn thân vốn dĩ. Lim hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy hơi lạnh vào thật sâu bên trong cơ thể, cảm nhận nỗi buồn chảy dọc mình. Yêu một người sâu đậm mà có thể sẵn sàng từ bỏ mọi thứ trên Trái Đất này mà không cần thiết phải đáp lại, với Lim đó là San. Và với Lim, đó cũng là Tou, yêu một người như chính gia đình mình.

Lim đứng dậy, rảo bước đi. Chụp lấy cây đàn quen thuộc, Lim bước ra xe, bỏ lại Đà Lạt và mùa đông buồn bã lại phía sau, tiến về phía thành phố nóng nực, hy vọng có thể hâm nóng lại những nỗi cô đơn.

Trong quán, giai điệu bài hát vẫn còn văng vẳng nhưng Lim đã bước ra khỏi quán, chạy trốn khỏi mùa đông cùng những cảm xúc hỗn độn. Bởi vì Lim yêu San và quý mến Tou hơn bất cứ thứ gì trên đời này, cả hai đều là những người vô cùng quan trọng với Lim. Và nếu như bạn có thắc mắc tại sao Lim lại có thể yêu cả San và Tou đến vậy, Lim chỉ có thể tặc lưỡi mà rằng hãy ở lại quán café ấy mà lắng nghe từng câu chữ trong bài hát kia…

Pour que tu m’aimes encore

(Vì anh đã từng yêu em …)

pqtme (3)

Có người hỏi tôi, rốt cục Lim, San và Tou là những cung Hoàng Đạo nào? Thật ra, ngay từ lúc đặt tên, tôi đã ngầm muốn ám chỉ cung Hoàng Đạo của họ rồi. San là viết cho Sagittarius, Lim là cho Libra, còn Tou là chỉ cũng cùng cung Hoàng Đạo với Lim, vậy thôi.

Dẫu sao, cho dù họ có là bất cứ một cung Hoàng Đạo nào đi nữa, thứ tình cảm giữa họ vẫn là những gì quý giá nhất mà không thể thay đổi được. Tình yêu của Lim dành cho San và Tou, tình cảm của Tou đối với hai người bạn, và những gì mà San có thể hy sinh vì Tou, vì Lim, đó là những gì đọng lại, ngọt ngào và quý giá nhất.

San đã từng nói “Âm nhạc là thứ có thể cứu rỗi những mối quan hệ.” Vậy đó. Và tôi chọn Pour que tu m’aimes encore. Bởi lẽ “This song got one through such a hard part on my life. It was so inspirational to me back then and even today.” (Bài hát này đã dắt tôi đi qua những khoảng khó khăn của cuộc sống. Đó là nguồn cảm hứng cho tôi từ những năm 1995 cho tới tận bây giờ.)

 

Tác Giả

Hoàng Anh

Don't walk, don't run. Let's dance!