[Gatsby vĩ đại] Niềm tin bất diệt của Song Ngư

0

Có thứ gì ở đó?
Có thứ gì đằng sau những bữa tiệc choáng ngợp và bất tận đắm trong dòng pha trộn mê man của nhạc jazz thập niên 20, hip-hop đương đại và ca từ ám ảnh của “Young and Beautiful”? Có thứ gì hiện diện, dai dẳng và nhức nhối trong từng lời kể của Nick Carraway đầy khắc khoải?
Đến sau cùng, đó có thể chỉ còn là hình ảnh người đàn ông đứng cô độc trong đêm tối, đăm đắm nhìn về thứ ánh sáng xanh tỏa ra từ bến tàu rất xa phía trước, và vươn tay với. Gatsby.

thegreatgatsby 7

“Có điều gì đó ở anh ta… nhạy cảm. Như có thể cảm nhận cơn động đất từ cách 10000 dặm… Một người nhiều hi vọng nhất tôi từng biết!”

Đó hẳn là câu chuyện về một Song Ngư.

Vâng, câu chuyện về hi vọng, về niềm tin, đúng hơn là thứ niềm tin mù quáng – phải là câu chuyện của một Song Ngư. Dù cho bao nhiêu sai lầm đã trở thành lịch sử hay khoa học có chỉ ra chừng nào ngoại lệ, những câu chuyện vĩ đại hay bi kịch nhất về niềm tin, sẽ luôn là những câu chuyện về Song Ngư…

Niềm tin để tồn tại

Bởi từ khóa của Song Ngư là “I believe”. Hi vọng da diết và mãnh liệt là thứ giữ Song Ngư sống. Mà có lẽ hơn cả hi vọng, đó đã luôn là niềm tin. Hi vọng đi kèm với rủi ro và nỗi sợ hãi thất vọng. Nhưng niềm tin là thứ vô điều kiện. Niềm tin là hoàn toàn thuần khiết. Giống như Gatsby từ bé đã giữ ảo vọng rằng mình là con của Chúa. Không một năng lực đặc biệt hay bằng chứng chỉ dấu, nhưng niềm tin đó đủ mạnh đến mức khiến cậu bé 16 tuổi bỏ đi khỏi nhà, chấp nhận cuộc đời lang bạt để đi tìm “thiên mệnh” đích thực của mình.

THE GREAT GATSBY

Trong khoảnh khắc màu nhiệm nhất trên hành trình nhiệm màu ấy, Gastby đã gặp Daisy. Nàng đẹp, đẹp từ giọng nói thầm thì gợi tình đến bờ môi mong manh đón đợi. Đẹp đến mức là trung tâm của mọi đám đông, là ánh sáng của mọi bữa tiệc. Với Gatsby, có lẽ vẻ đẹp đó còn là tượng đài cho những gì mà tâm hồn anh luôn khao khát. Sự kiêu kì xen lẫn e ấp, thấp thoáng trong những màu sắc xa hoa, tráng lệ – vẻ đẹp của thứ đẳng cấp mà Gatsby luôn cố vươn lên. Và Gatsby say mê Daisy, nhanh chóng như một tiếng sét ái tình tất yếu. Cho dù giây phút trước khi đặt nụ hôn đầu tiên lên đôi môi nàng, anh ta biết cuộc đời mình sẽ vĩnh viễn thay đổi. Những sợ hãi vút qua, và Gatsby ngước mắt lên – chờ đợi một dấu hiện từ “Chúa”. Khi ánh sao băng vụt qua, những lung lạc đó trong tâm hồn Song Ngư lập tức được bao bọc và xoa dịu bởi niềm tin bất diệt của mình. Cái cách mà Gatsby âm thầm giữ niềm tin tâm linh rất mặc định đó, hẳn nhiên cũng rất “Song Ngư”.

thegreatgatsby 2

Niềm tin để yêu

5 năm xa cách, những thương nhớ chẳng đủ giữ Daisy trong chờ đợi. Nàng đến bên người mới. Chỉ còn Gatsby vĩnh viễn giữ trọn tình yêu. Mà tình yêu của Song Ngư cũng rất hồn nhiên, như dáng vẻ vụng về bối rối đến toát mồ hôi của một quý ông trong giây phút gặp lại “người tình trăm năm”. Và trên hết, tình yêu đó luôn đi cùng niềm tin. Đó là sự tôn thờ có thể khiến vẻ lịch lãm đĩnh đạc bị đá phăng để thay vào bởi thái độ cương quyết không thoáng hoài nghi hay thỏa hiệp khi Gatsby tranh luận với Nick về việc quay lại quá khứ: “Tôi sẽ chứng minh, tôi có thể đưa 5 năm trước trở về”. Không phải những thèm khát gần gũi bản năng, không phải đua tranh giành lấy Daisy từ tay Tom, không phải trả thù cho những vô tâm phụ bạc. Đơn giản là đưa 5 năm trước trở về! Nếu nói đến sự tôn thờ, hẳn tình yêu của Song Ngư là một đền đài sùng mộ những ảo ảnh mình tự vẽ ra trong quá khứ. “He loved the image he had created of her”.

thegreatgatsby 1

Cuộc đời Gatsby là những niềm tin, những hi vọng lồng vào nhau. Niềm tin vào Chúa. Niềm tin vào số mệnh đặc biệt của mình. Và niềm tin vào tình yêu của Daisy. Khó biết chắc được niềm tin nào là căn cốt khởi nguồn. Là vì tin tình yêu Daisy dành cho mình độc nhất trường tồn nên mới làm mọi cách để dành lại nàng, tổ chức hàng chục bữa tiệc chỉ mong một ngày nàng lạc bước vào xứ sở của mình, trang hoàng lâu đài nguy nga lộng lẫy của chỉ chờ một nụ cười của người đẹp. Hay chính bởi bóng dáng cao quý ở nàng đã khiến một Song Ngư xuất thân nghèo hèn mãi ghim chặt ước mơ quay ngược thời gian, đuổi theo thứ ánh sáng kiều diễm mà anh hằng tin rằng mình thuộc về. Cứ thế, mãi chỉ thấy cuộc đời Song Ngư quay tròn trong những tin, những yêu, những mộng…

thegreatgatsby 3

Gatsby thật sự là một kẻ phi thường và tài giỏi, điều này khó ai có thể phủ nhận. Nhưng cũng như đa phần những Song Ngư khác, Gatsby cũng là kẻ sẵn sàng chết vì tình. Trong khi anh có thể trở thành kẻ giàu sang bậc nhất ai cũng tò mò kính nể, thì Gatsby lại lựa chọn hi sinh tất cả vì tình yêu, vì Daisy. Song Ngư có thể không phải kẻ chung tình nhất, yêu sâu nhất, nhưng luôn là kẻ lụy tình nhất. Hi sinh vì tình yêu mà chẳng lấy một chút do dự hay tính toán – nên sẽ là bi kịch, nếu chẳng may tình yêu đó đặt vào nhầm chỗ.

thegreatgatsby 5

Daisy yêu Gatsby. Nhưng Daisy cũng yêu Tom. Hoặc Daisy không thể nào biết được mình yêu ai. Hoặc cô đơn giản yêu tất cả những ai đem đến cho mình sự ái mộ và lãng mạn. Cô chỉ yêu Gatsby trong bộ vest hào hoa tinh tế, trong những ái ân nâng niu mật ngọt; và hoảng sợ đến muốn bỏ chạy khi nhìn thấy sự giận dữ điên cuồng trong Gatsby. Đó là bi kịch của Gatsby, khi tin nhầm một nàng tiểu thư ưa vật chất và cho rằng “ngốc nghếch thật tuyệt đẹp”. Và lại tin mù quáng đến mức luôn tự khẳng định và nài ép Daisy phải nói rằng cô chưa bao giờ yêu Tom. Cái ảo vọng màu hồng tiềm thức trong mỗi Song Ngư thậm chí mưu cầu tình yêu phải trọn vẹn hoàn mỹ – duy nhất và vĩnh cửu như thể 5 năm trôi qua vẫn long lanh chưa hề vương vấy chút bẩn bụi.

thegreatgatsby 4

Niềm tin để bất tử

Có lẽ đáng nực cười, nhưng trong niềm tin tưởng chừng toàn những ngây ngô non nớt ấy, thấp thoáng nhiều sợ hãi không dễ nhìn thấu. Đó là sự run rẩy mất kiểm soát của Gatsby khi bị Tom vạch trần và khiêu khích, hay ánh mắt chới với được che đậy bởi giọng khẳng định đanh thép: “Ngày mai cô ấy sẽ gọi lại” của anh ở cuối phim. Bởi một kẻ nhạy cảm như “cái máy phát hiện động đất từ cách 10000 dặm”, lại tràn trề hi vọng và khó thỏa hiệp với những trần trụi, làm sao có thể đối diện với những trớ trêu và đổi thay xoay vần từng giây từng phút của cuộc đời, nếu như không khăng khăng một niềm tin mãnh liệt?

Cả cuộc đời sống trong niềm tin mù quáng, đến khi chết cũng ra đi cùng với thứ niềm tin hoàn toàn sai lầm. Chuông reo, súng bắn, và nụ cười cuối cùng là nụ cười mãn nguyện sau nhiều chờ đợi, hy sinh. Máu nhuộm đỏ dòng nước và linh hồn ra đi khi vẫn chưa nhận ra nó đã luôn tin một điều không có thực. Đó có thể là bi kịch đáng chế giễu nhất, nhưng biết đâu chừng lại là một may mắn chúa trời ưu ái? Danh tiếng có thể vấy bẩn, tình yêu có thể bị phụ bạc! Nhưng tâm hồn Gatsby đã luôn trọn vẹn với một niềm tin thuần khiết!

gatsby

 “Anh đáng giá hơn tất cả lũ khốn khiếp ấy cộng lại” – Nick đã mừng khi có thể thốt ra lời khen duy nhất đó trước khi quá muộn. Và tôi – dù nhiều thổn thức, nhưng cũng thấy may mắn vô cùng khi có thể xem trọn hơn một trăm bốn mươi phút bộ phim mà tin yêu và cay đắng đều đẹp như một giấc mơ – như chìm vào thứ ánh sáng xanh huyền ảo ám ảnh xuyên suốt từ thước phim đầu cho đến lát cắt cuối cùng.

Bởi giữa cuộc sống này – nơi mà trắng đen, thực hư đan lồng vào nhau trong những ranh giới mỏng manh mờ nhạt, nơi mà lí tưởng từng ngày đều run rẩy trong muôn trùng nghiệt ngã, có thể giữ một niềm tin mãnh liệt đi cùng theo mọi hơi thở của tồn tại phải chăng lại chính là một đặc ân.

 thegreatgatsby

Tác Giả

chanchu