Bọ Cạp Chủ Nhật - 19/11/2017

Hãy cứ ở bên em nhé Bọ Cạp!

0

Đôi khi duyên nợ của nàng Bảo Bình truyền kiếp quanh quẩn chỉ với chàng Bọ Cạp lạnh lùng, đến cuối cùng vòng tuần hoàn đó cũng sẽ lặp lại, yêu rồi lại yêu hơn nữa.

Ngày hạ nắng vươn mình trong từng kẽ lá, vạn vật tràn đầy sức sống, có một cô gái ngắm nhìn một chàng trai hăng say với trái bóng rổ, mắt cô nhìn theo anh, theo từng cử động của anh, nhìn những giọt mồ hôi đẫm mình trên lưng anh, chợt ánh mắt anh nhìn thấy cô, cười mỉm với cô, nụ cười ấy, làm một cô gái Bảo Bình bé nhỏ bắt đầu xao xuyến..

“Chị, tới lúc nào vậy, đợi em lâu không ?!”

“Không lâu, đủ để thấy nhóc bị bạn cản đường cướp bóng mà !” Mai An cười khỉnh, vỗ vai thằng em.

“Nó là thằng mà em chơi không lại, nó phòng thủ giỏi hơn em nhiều, xì” Thằng Quỳnh chỉ biết cười trừ vì bản thân nó biết nó chơi không giỏi, chỉ biết chơi bóng rổ chỉ tốt cho sức khỏe thôi, chợt nó thấy ánh mắt chị nó hướng theo một bóng người, cái người mà cản đường nó lúc nãy.

“Hai, thích thằng kia rồi hả, nó bằng tuổi em đó, đẹp trai ha, em giới thiệu cho nha, ha ha ha, Minh Anhhhh, tới đây tao nói cái này !” Quỳnh với cái tay gọi to lên làm cô chỉ biết đỏ mặt.

“Tao đập mày nghen Quỳnh, tao không giỡn nghennnn!”

“Gì đâu mà mắc cỡ không biết, giờ phi công lái máy bay nhiều mà Hai, keke !”

Trong lúc Mai An nhéo hông, đập lưng thằng Quỳnh bôm bốp thì có một người chầm chậm đi tới, bỗng phì cười khi nhìn thấy mọi chuyện đang diễn ra trước mắt, một cục thịt tròn tròn lúc nãy chăm chú nhìn mình chơi bóng đang cù léc thằng Quỳnh, cục thịt đó có nụ cười rạng rỡ, khuôn mặt đỏ đỏ hây hây, thật đáng yêu !

“Gì Quỳnh, nay chơi tệ quá nha, có gái đi bên cạnh hay sao mà lãng lãng quá mậy !”

“Bố khỉ thằng này, chị Hai tao đó, chỉ kết mày nên tao giới thiệu cho mày đó, chịu hơm ?!”

“Ấy chết, em chào chị, em xin lỗi chị, em không biết chị là chị của thằng Quỳnh !”

Từ lúc mà Minh Anh tới, cô gái nhỏ này cứ im lặng suốt, cuối đầu vân ve gấu váy, tới lúc mà Minh Anh chào, Mai An mới ngẩng đầu lên, tò te một vài giây mới sực nhớ việc tiếp theo mình cần làm là gì.

“À, chào em, em đừng nghe thằng dở hơi này nói, hehe, chị thấy em chơi bóng hay nên nhìn thôi .”

Lúc này Minh Anh mới nhìn sang cục thịt đó, gần sát, có thể thấy nét hồng hồng trên má, đôi mắt to tròn che giấu trong hai mảnh ve chai, bỗng nhiên tim anh lạc vài nhịp mạnh hơn.

“Thôi về Hai, tới giờ cơm rồi, có gì tao cho số của Hai tao cho mày sau nhé, Minh Anh, tao về á !” Quỳnh bất chợt đứng lên khi thấy đồng hồ đã điểm trưa.

“Ừ, thôi tụi chị về nhé, rất vui khi được biết em, bye em!”

“Dạ em chào chị, rất vui khi được biết chị, hehe.”

Tự nhiên cả hai đều có cảm giác hụt hẫng, chờ đợi mong mong, mà cả hai người đều không biết điều đó. Minh Anh vẫy tay chào tạm biệt họ. Mai An ngoái đầu nhìn về nụ cười ấy lần nữa, tự nhiên thấy yêu một cách lạ thường.

haycuobenemnhe (3)

Mấy ngày sau đó, Minh Anh có số điện thoại của Mai An, hai người liên lạc trong suốt những tháng hè vui vẻ, cũng gặp nhau trong những buổi bóng rổ của thằng Quỳnh, rồi tự nhiên, yêu yêu thương thương nhiều hơn trong hai trái tim, mà cả hai chẳng dám ngỏ lời cùng nhau.

Khi đang nằm trong chăn ấm nệm êm, điện thoại có báo tin nhắn đến: “Cho em được xếp hàng vào những người tỏ tình với chị nhé, làm bạn gái của em được không chị ?!”

Mặt Mai An đỏ bừng bừng, lần đầu tiên cô nhận được tin nhắn như thế này, tự nhiên thấy vui vui, thấy hạnh phúc trong lòng, rồi cô đồng ý lời tỏ tình dễ thương vậy. Lần đầu tiên, một Bảo Bình như cô, quen biết được một chàng trai Bọ Cạp dễ thương như vây, cô tự nhủ lòng, phải giữ vững được tình cảm này, bởi vì yêu.

“Chẳng lẽ mình quen nhau rồi, xưng hô là chị em hoài vậy hả chị ?”

“Thì xưng anh em, dễ mà !”

“Dạ, em, hihi”

“Đã dạ rồi còn em, làm trò quá !”

“Kệ anh, yêu em :* ”

“Yêu cái đấm í.”

“Cũng yêu luôn, hehe.”

Những tin nhắn vui vẻ dễ thương cứ như thế nối tiếp nhau, cô không muốn cho Minh Anh biết là mình yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, bởi vì niềm tin vào tình yêu trong cô đã vơi dần đi rất nhiều sau những vấp ngã đau thương. Vì vậy, lần này, cô muốn mình bản lĩnh hơn, yêu thương mình hơn.

Hẹn hò nhau, bên cạnh nhau, đi cùng nhau khắp mọi nơi, cô cảm thấy mình được yêu thương rất nhiều, được chăm lo từng chút từng chút, được Minh Anh cưng, nấu cho ăn, chăm những lúc cô bệnh, đôi lúc ngẫm nghĩ, mình có thể là người hạnh phúc nhất lúc này. Nhưng có lúc Minh Anh như một đứa trẻ, chỉ biết nhõng nhẽo, chỉ biết đến bạn bè, đôi lúc lại bỏ rơi cô, cô chỉ biết chấp nhận điều đó từ từ.

Hơn một năm rưỡi quen biết nhau, những tính trẻ con ở Minh Anh bộc lộ rất rõ, cô cảm thấy rất khó chịu vì điều đó, cô muốn yêu một Minh Anh trưởng thành hơn ở cái tuổi của mình chứ không phải như vậy nữa. Cô chọn cách chia tay, đợi khi Minh Anh học được cách trưởng thành, nếu lúc ấy còn yêu, cô sẽ quay về.

haycuobenemnhe (2)

Dĩ nhiên, chàng Bò Cạp không đồng ý điều đó, anh nói rằng, anh sẽ học cách trưởng thành từng ngày, nhưng với điều kiện là đừng rời khỏi anh. Nhưng Bảo Bình cô, nói là làm, tắt hết mọi tín hiệu, chạy trốn về nơi biển lớn, rồi đêm từng đêm đau đớn chỉ mình cô biết.

Mà cô nào biết, Minh Anh yêu cô rất nhiều, dùng tất cả cái tình cảm trẻ con đó dành cho cô, khi biết được sẽ phải rời xa cục thịt bé nhỏ, anh đau cắt từng cơn, chưa bao giờ một Bọ Cạp như anh lại yêu một người đau đớn như thế này, anh chạy một mạch bằng xe máy ngay trong đêm trong suốt quãng đường mấy trăm cây số để về quê nhà cô, chỉ để ngắm nhìn đôi mắt sưng húp ấy, ôm trọn cô trong lòng chỉ để hôn lên má, lên mắt, chỉ để nói một lời “Anh xin em, đừng rời khỏi anh, anh không chịu được đâu, anh thực sự rất yêu em, anh sẽ từ từ thay đổi, anh xin em !”

Cô trách anh sao ngốc quá, đi đường đêm tối vậy có chuyện gì xảy ra, tại sao lại mạo hiểm như vậy chỉ vì em “Vì anh sợ mất đi em, anh không làm được chuyện gì cả !”

Ngước đôi mắt nước lưng tròng lên nhìn anh, khuôn mặt sau bao ngày mong nhớ, như vỡ òa ra như triều cường “Em tin anh, lần cuối này, em cho anh cơ hội, hãy tự chứng minh cho em thấy !”

Từ đó đến giờ, cô chưa bao giờ nói yêu anh, chỉ mình cô biết cô yêu anh nhiều như thế nào, nhiều ra sao, nhiều đến mức cô thấy mình quá ác với anh, chỉ có thể ôm chặt anh ngay lúc này, bởi vì bản thân cô biết, mình cũng rất sợ mất đi anh, chàng trai Bò Cạp đáng yêu này…!

Tác Giả

Hải Phong

Là gió Thiên Bình Là gió của trời Là của yên an .!