Bảo Bình Thứ Sáu - 24/01/2020

Ma Kết, nhìn về phía này

0

Đàn bà Sư Tử yêu mù quáng, nhưng nếu đã bỏ hết nhiệt thành và đam mê mà không thể nhận lại, họ sẽ vùng vằng quay lưng. Còn đàn ông Ma Kết, đến cuối cùng, vẫn không thể nào biết được ai là người mình cần, ai là người mình yêu. Họ cứ ở mãi trong vòng tròn tình cảm như vậy, không có lối thoát.

Tôi thường mơ nhiều về đám cưới của mình, khắp nơi ngập một màu trắng tinh khiết, áo cưới trắng, hoa trắng, chiếc nhẫn trắng… mọi thứ đều đẹp, ngọt ngào và hoàn hảo. Tuy nhiên, trong những giấc mơ màu trắng này, đám cưới của tôi không kết thúc, luôn có một tiếng nói cất lên thật bất ngờ khi chú rể trao nhẫn cho cô dâu, tiếng nói bật ra như vỡ òa, như đã mong mỏi hằng đêm được cất ra cho vơi bớt.

Nhìn về phía này…

Cà phê không đường. Sài Gòn. Trời trở lạnh.

Tôi và K. Chúng tôi nép mình trong quán cà phê quen thuộc, hương đồ uống ngập tràn cùng bản nhạc Secret Garden réo rắt bên tai. K có thói quen vào đây trong những chiều nắng sớm, khi cái lạnh tê người của Sài Gòn không thể buốt giá bàn tay. K thích thưởng thức đồ uống, thứ chất lỏng màu vàng nhạt hay quánh lại luôn khiến anh cảm thấy thú vị, một thú vui khá tao nhã đối với Ma Kết như anh và khá tẻ nhạt đối với một Sư Tử như tôi. Tuy nhiên, bất chấp thời tiết buồn chán, bất chấp ánh nhìn ái ngại từ mọi người khi thấy tôi phá rối, tôi vẫn lẽo đẽo bên K, điều này như trở thành thói quen của tôi trong những ngày mùa đông Sài Gòn trở tính.

 maket

Đàn bà luôn yêu một cách mù quáng, đối với Sư Tử, điều đó lại càng nhân lên gấp trăm lần. Khi tôi bất chợt nhận ra K chưa từng nhìn mình, thứ mùi nồng nồng của cà phê dường như cuốn hết tâm trí anh, tôi đã giật mình lọt thỏm giữa đám đông, như muốn gọi ra cái tên đang cố vùng vẫy đuổi theo điều phía trước mà bỏ rơi người sau. Tôi nép trên vai anh và đan những ngón tay của mình vào mái tóc, tôi yếu ớt hỏi anh:

_Anh thật ra là cái quái gì trong đời em hả K?

Anh im lặng. Tôi im lặng. Dường như vọng lại câu hỏi không lời đáp của tôi chỉ là ánh đèn vàng với hương cà phê tỏa ra từng ngóc ngách.

Nhìn về phía này…

Những giấc mơ thường kéo dài, rỉ rả và loáng nước.

Tôi làm việc cho một trang báo chiêm tinh nhỏ, hằng ngày tiếp xúc với việc phân loại tính cách, hiểu người này cảm thấy gì, biết người kia sẽ ra sao. Có lúc tôi nhìn anh chàng Ma Kết của mình, khi vô thức đan ngón tay qua cổ anh và tựa lên lồng ngực ẩm ướt, tôi hỏi anh, con người tôi chưa bao giờ hiểu được:

_Chị ta có yêu anh không?

_Chị ta có từng chủ động choàng lấy cổ anh khi mùa đông chạm ngõ?

_Chị ta có từng để mặc anh vùi lấy thân thể mình, thưởng thức và nhấm nháp nó tựa như những cốc cà phê?

Rồi tôi lại im lặng, cái cảm giác chới với khi không có một câu trả lời nào khiến tôi quen dần với việc bên anh. Tôi cứ đuổi theo với một trái tim đầy nhiệt thành nhưng cũng đầy vết xước. Ai đó đã nói rằng người bị từ chối đáng thương gấp mấy lần người bị bỏ rơi, nhưng tình yêu luôn bất ngờ, có những thứ khiến chúng ta không thể nào quay đầu lại để tránh việc bị đau. Như tôi, như những Sư Tử yêu mù quáng khác.

 maket 3

Nhìn về phía này…

Tôi gào thét câu nói đó trong đầu, trong tim, khi bất chợt thấy K, khi vô thức chạm tay lên mái tóc rỉ nước và khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi ấy. Những buổi đầu chưa gặp K, tôi dạo chơi như một Sư Tử bất cần, luôn sẵn sàng từ chối mọi lời mời gọi. Nhưng tôi thấy K, trong buổi tối đầy men say K nhìn tôi, cái nhìn đầy khát khao và dục vọng, K nhào đến bên tôi, tôi không la hét, không vùng vẫy, tôi để mặc K nhấm nháp mình  cho đến khi trong cơn hoan lạc, K nhìn tôi và thở phì phào thỏa mãn:

_B à! B ơi…

Nhìn về phía này…

Tôi bị ám ảnh bởi ánh mắt của anh, cái nhìn hôm đó như chiếm lấy toàn bộ tâm trí tôi, nó cứ hiện lên, rõ ràng và sắc nét. Tôi biết rằng K không gọi tên mình, dù từng ngón tay vẫn viên mãi trên cơ thể, trên ngực và trên trái tim tôi. Tôi chưa bao giờ thấy lại K nhìn mình như thế, anh chú tâm hoàn toàn vào những cốc cà phê, vào cô chủ quán tên B đã bỏ đi từ ngày hôm ấy. Anh vẫn bên tôi, nhiệt tình của một Sư Tử không cho phép tôi thua một người đàn bà nào, tôi đuổi theo anh, rong ruổi khắp những tiệm đồ uống ở Sài Thành, tôi kéo anh theo vòng tròn hoàn hảo mình đặt ra. Nhưng trên thực tế, tôi đã thua.

_Sao anh không thể yêu lí trí một chút hả K?

_Yêu theo lí trí, cái kiểu yêu đầy thực dụng như Ma Kết ấy!

 maket (2)

Nhìn về phía này…

Capuchino ấm. Trà xanh.

Tôi ngồi đối diện anh, luôn luôn là vậy. Tôi nhìn anh chú tâm vào quyển sách, nhìn anh ngó phía sau quầy tân tìm bóng ai, nhìn anh lại đảo mắt qua li trà xanh hay mocha nào đó. Tôi cất tiếng gọi anh, thèm khát cảm giác được nhìn lại, được trả lời.

_K à?

Anh ngước nhìn tôi, rồi lại chăm chú vào cốc trà xanh. Anh tìm kiếm bóng B từ những gì nhỏ nhặt nhất, từ những buổi tối Sài Gòn, tôi vô thức thấy anh nhìn mình, nó y hệt như những gì tôi thấy từ buổi đầu hôm ấy, tôi thỏa mãn, rồi lại không thỏa mãn, câu nói cứ ứ nghẹn trong đầu, trong tim, nó chỉ kịp bật ra vào giây phút cuối cùng ở giấc mơ, ở đám cưới màu trắng tôi thêu dệt. Đàn ông Ma Kết cứ mãi chạy theo những thứ mơ hồ như vậy, đến bao giờ mới tìm được người con gái của đời mình. Tôi đứng dậy, tách capuchino chao đảo, cuối cùng đổ thành một vệt loang lổ trên bàn. Rồi K nhìn tôi, K nhìn N, không phải B, tôi bước ra khỏi quán, đứng thẳng người, đã có giây phút tôi thấy K mấp máy đôi môi, như gọi N, như kêu tôi dừng lại. Nhưng không, tôi vẫn cứ đi, trà xanh vẫn bốc khói, K không biết rằng đó là lần cuối cùng K nhìn tôi, nhìn thấy tôi.

Đàn bà Sư Tử yêu mù quáng, nhưng nếu đã bỏ hết nhiệt thành và đam mê mà không thể nhận lại, họ sẽ vùng vằng quay lưng. Còn đàn ông Ma Kết, đến cuối cùng, vẫn không thể nào biết được ai là người mình cần, ai là người mình yêu. Họ cứ ở mãi trong vòng tròn tình cảm như vậy, không có lối thoát…

Tác Giả