Thiên Bình Thứ Hai - 22/10/2018

[MS 22] Con kể ông nghe, về Thiên Yết

0

“Con kể ông nghe, Thiên Yết đặc biệt vì nó mang dáng hình Tổ quốc. “

Cuc thi viết truyn ngn v 12 cung Hoàng đo
Bài dự thi:  Con kể ông nghe, về Thiên Yết
Mã số: 22
Thể loại:  Tản văn
Tác giả: __Hakimy__

———————————————-

Ngày bé, ông chỉ cho con chòm sao Thiên Yết, là dáng hình của một lão nông đang lùa vịt ra đồng.
Lớn lên, con đưa tay vẽ lại trên bầu trời, cãi rằng Thiên Yết là một chữ S tuyệt mỹ, giống như địa giới của Tổ quốc ta.
Con cãi ông như thế, ông chỉ khẽ cười. Ông hiền lành và phúc hậu, như vầng trăng cao tít trên kia.
Con là một Thiên Yết. Ông nói ông chẳng biết Thiên Yết là gì cả, vì ông vẫn thường gọi nó bằng cái tên Thần Nông.

Con nói Thiên Yết là chòm sao rất đặc biệt. Ông lắc đầu không hiểu nó đặc biệt như thế nào, vì ông chỉ ngắm sao để đoán thời tiết.

Con nói Thiên Yết thế này thế kia, có lẽ, ông chẳng thể hiểu được.
Dù vậy, con vẫn thích cùng ông ngắm đêm hè.
Bầu trời của ông cháu mình thật rộng lớn biết bao!

Con kể ông nghe, Thiên Yết vốn đầy sức hút, mạnh mẽ và nguy hiểm. Nhưng ở con không có những điều đó. Con nhỏ bé và hiền lành trong vũ trụ, trong vòng tay của gia đình.
Ông nói rằng con không cần gồng mình theo những mặc định ấy.
Bản thân con, nếu sống cuộc sống của chính mình, đã là điều tuyệt vời nhất.

Vì chính con cũng là một ẩn số.
Ông kể con nghe, Thiên Yết đẹp nhất giữa đêm hè, trong veo và cao vợi. Đôi khi, ông gọi nó là con bọ cạp kiêu hãnh.
Hằng đêm, con vẫn ngước lên bầu trời, hướng Đông Nam sáng bừng một đường cong hoàn hảo.
Con kể ông nghe, Thiên Yết đặc biệt vì nó mang dáng hình Tổ quốc. Ông mỉm cười lần nữa, rồi xoa đầu con, thì thầm rằng nó là bờ vai rộng của cha, là tấm lưng còng của mẹ.
Ngày đó ông dạy con, có lẽ, con chưa thể hiểu được.

Nhưng ông ạ, con vẫn tin Thiên Yết là Tổ quốc, Tổ quốc có cha và có mẹ, vậy là ông cháu mình hòa nhé!
Ngày con đi xa, nơi phồn hoa sáng bừng ánh điện. Con nhớ khoảng trời năm ấy, nhớ đôi tay chai sạn của ông, đôi tay vẽ nên tuổi thơ của một Thiên Yết.

“Bầu trời to to
Ông cháu mình bé bé
Con bọ cạp gồng mình khe khẽ
Như gánh cả vũ trụ trên lưng
Con kể bạn con nghe
Về chòm sao mang dáng hình đất Mẹ
Tuổi thơ con trôi qua thật nhẹ
Dưới bầu trời to to…”

………….
Những vì sao lấp lánh đầy ma mị, càng tối càng tỏa sáng, càng sát bên nhau càng trở nên ảo diệu.
Ngày trở về, con lại kể ông nghe những ngày xưa ấy, bầu trời của ông cháu mình thật rộng lớn biết bao!

__Hakimy__

Tác Giả

Bài Dự Thi