Song Tử Thứ Ba - 19/06/2018

[MS 24] Trái tim của Ma Kết

0

“Người ta bảo Ma Kết giống người lớn, độc lập và có trái tim băng giá, tớ không tin, nhưng giờ nhìn cậu tớ phải tin thật.” 

Cuc thi viết truyn ngn v 12 cung Hoàng đo
Bài d thi:  Trái tim của Ma Kết
Mã s: 24
Th loi:  Truyện ngắn
Tác gi: Hoạ sĩ gió

——————————————–

Buổi chiều ráng vàng khoảng trời, cơn gió tinh nghịch cười đùa trên tán lá. Những chiếc lá khô rơi xuống trong gió nghe xào xạc. Vài chiếc lá luyến tiếc, vương lại trên cành nhờ một chút xanh trên cuống, nhưng rồi một ngày nó cũng phải rời xa nơi này để gửi lời chào với mặt đất kia… Ánh dương sắp tàn chảy dài trên mái ngói đỗ nát, tường phủ kín rêu phong. Một chút u buồn tràn ngập không gian…

Lan Chi đứng trước cổng, thẩn thờ nhìn bầu trời, mái tóc nhung tơ khẽ bay trong gió. Két két…lạch cạch…két két…lạch cạch…Chi choàng tỉnh, nhìn về phía tiếng kêu, nở nụ cười:

– Ba về!

Người đàn ông tóc hoa râm, gương mặt hằn lên những khắc khổ, da nhăn nheo như quả táo tàu bị khô đi, đôi mắt nheo nheo nhìn con gái, miệng mỉm cười, nụ cười có thoáng mệt mỏi nhưng tràn ngập yêu thương.

Chi vội mở cửa, miệng tíu tít hỏi những câu hỏi quen thuộc:

– Ba mệt không ạ? Mai có phải đi phụ tiếp không ba? Con mới học được món này ngon lắm, ba tắm rửa xong rồi vào ăn nha!…

Hai người vui vẻ trò chuyện cùng đi vào nhà. Bữa cơm chiều trong ngôi nhà nhỏ nhưng đong đầy hạnh phúc.

*

Trời tờ mờ sáng, Chi vừa mở mắt đã nghe tiếng lục đục dưới bếp, cô vội dậy rửa mặt rồi xuống phụ mẹ.

– Sao không ngủ tiếp đi, sớm mà con! – Bà Hoa nhìn con gái rồi dùng đũa gắp miếng thịt trong nồi ra.

– Dạ, hôm qua ngủ sớm nên hôm nay dậy sớm tí.

Ba cô vừa ăn xong bát cơm, vội buông đũa, với lấy nón và áo khoác:

– Ba đi làm trước đây, chào cả nhà.

– Dạ, để con ra mở cổng.

– Ừ, anh đi làm vui vẻ.

Ông Đạt gật đầu, rồi đi ra khỏi cửa. Chi đẩy cánh cổng, ba cô leo lên xe mỉm cười:

– Ba đi nhé.

– Dạ, vâng ạ, ba nhớ cẩn thận.

– Ưhm – Ông Đạt vẫy tay rồi đạp xe đi. Chi nhìn theo bóng người đàn ông gầy gò trên chiếc xe đạp cũ kĩ đang nhỏ dần, nhỏ dần, tiếng két két…lạch cạch…cũng chìm vào hư vô.

Chân trời rạng dần, lóe lên vùng đỏ nhạt, dần dần mặt trời như một chiếc dĩa khổng lồ, ném ra những tia sáng xua đuổi bóng đêm còn vướng vất trên các lùm cây. Chi tựa vào tường, ngắm bình minh gõ cửa, lòng thoáng u buồn. Ở làng này, gia đình Chi thuộc dạng khó nghèo, ba cô vốn đi gặt thuê cho người ta, nhưng giờ chưa có vụ, ông theo ông chú đi phụ hồ ở làng bên, chỉ điều xa quá, ba cô lại đi xe đạp nên sáng nào cũng phải thức thật sớm. Còn mẹ Chi, một người phụ nữ tần tảo sớm khuya, sáng nào bà cũng đi bán bún riêu ở đầu đường, bà nấu rất ngon, nên cơ hồ cũng có mối, nhưng ở xóm quê này, việc kiếm thu nhập cũng bấp bên. Chi yêu cái gia đình này lắm, từ bé cô biết phụ giúp ba mẹ, ở cái tuổi chỉ biết ăn biết chơi, cô đã ra dáng một cô gái đảm đang tháo vát, một đứa con hiếu thảo, một người chị hiền lành. Nhưng ba cô sức khỏe vốn yếu, lại thêm việc nặng quanh năm, giờ mỗi ngày một tệ thêm, lòng Chi vương nổi bất an…

Thảng nghe tiếng gọi, Chi vội gạt giọt lệ chực rơi trên khóe mắt, vội đáp rồi chạy vào.

*

Đến chiều thì nhà ông Hai có người thân trên thành phố xuống chơi, hàng xóm gần đó nghe tin đến thăm, mẹ cô cũng dắt nhóc Tiến qua chơi, Chi ngồi trông nhà. Làm xong việc nhà, cô ra sau vườn, trèo lên cây ổi, tựa vào thân cây ngắm vạn vật.

Bầu trời xanh ngắt và cao thẳm, không một vầng mây, không một hơi gió. Tia lửa mặt trời rọi xuống đồng quê như nung nấu mọi vật, làng mạc chìm đắm trong bầu không khí oi bức khó thở. Cây cỏ im phăng phắc, có vẻ thu mình để tự vệ. Những chiếc lá xanh biếc phản chiếu tia nắng óng ánh. Những tàu dừa, tàu chuối rũ xuống nặng nề, như chừng khát nước. Đàn chim véo von hót ban sáng giờ đây biến đâu cả, ve sầu đó đây kêu ra rả, hòa thành một điệu nhạc triền miên.

Vườn nhà Chi nhỏ xíu, chỉ vài cây ăn quả ba cô trồng từ khi cô 5 tuổi, giờ cũng đã được 10 năm. Khác với khu vườn bao la nhà ông Hai, đầy đủ các loại cây trái xum xuê. Con Vàng uể oải, thở hổn hển, thè lưởi đỏ au, đôi mắt thiêm thiếp, nằm sóng sượt dưới gốc me. Bổng con chó ngẩng dậy, ghừ ghừ nhìn về phía nhà trên. Chi nhìn theo, một cậu nhóc trạc tuổi cô, dáng cao to, gương mặt tuấn tú, da trắng còn hơn cả cô, chắc là cháu ông Hai về thăm. Lo chú ý chàng trai mà cô quên mất con Vàng, nó sủa vài tiếng rồi chạy tới cậu ta, anh chàng có vẻ lúng túng pha chút sợ hãi. Chi hoảng hốt kêu lên:

– VÀNG! DỪNG LẠI!

Con chó nghe tiếng vội dừng lại, nhìn về phía Chi đang trèo xuống rồi giận dữ nhìn anh chàng gầm ghừ chực sủa. Con Vàng tuy hung dữ, nhưng với người quen nó rất nghe lời, Chi sống sát bên nên nó vốn quen mặt. Cây ổi sát bên hàng rào hai nhà, Chi theo đà đó trèo qua bên vườn ông Hai. Con Vàng vẫy đuôi chạy đến quấn bên chân Chi rồi lại liếc về phía anh chàng, ý báo có kẻ lạ vào vườn.

– Cám…ơn cậu nhiều – anh chàng bối rối.

– Không có gì, tại cậu mới đến, nó không quen nên mới thế, chứ một thời gian là không sao, con Vàng nó ngoan lắm – Chi vừa nói vừa xoa đầu con chó, làm nó phấn khích vẫy vẫy đuôi. Anh chàng tiến lại gần:

– Cậu sống gần đây à?

Chi ngước lên – Ừ, ngôi nhà nhỏ phía kia kìa – Chi đưa tay chỉ.

– Tớ thấy rồi…

Gâu‼! Con vàng xù ngươi lên! Nhi vỗ đầu nó.

– Vàng! Ngoan, đó không phải người xấu, nghe chưa?

Con chó nhìn Chi, cúp đuôi ra vẻ biết lỗi. Anh chàng cười:

– Con chó có vẻ nghe lời cậu quá nhỉ?

– Tất nhiên rồi!

– Tớ là Khang, cậu tên gì vậy?

– À, tớ là Lan Chi!

– Lan Chi? Tên đẹp thật.

– Hi, cám ơn – Chi vội chỉ qua chỗ cái võng được cột giữa hai gốc cây xoài – Qua đó ngồi đi!

Cả hai đi lại, Khang định nhường cho Chi, cô đã trèo tót lên cành xoài, anh chàng bật cười rồi ngồi xuống võng. Im lặng. Chi bình thường vốn giỏi ăn nói, nhưng với người khác giới thì cô để họ chủ động trước, tuy nhiên đáp lại là im lặng. Một lúc sau, chịu không nổi, cô mở lời:

– Hết hè là cậu học lớp mấy á? – Cô không biết hỏi điều gì hơn ngoài câu này!

– Lớp 11, còn cậu?

– Tớ cũng vậy, hì.

Im lặng…

– Sao trước đây tớ có về mà không thấy cậu? – Giờ là Khang hỏi trước.

– À, hồi kia nhà tớ ở cuối làng, ở gần con sông, nhưng ở đó đất sạc lỡ, nguy hiểm, càng ngày càng sát nhà mình. Vậy là ông cậu cho nhà mình mượn mảnh đất và vốn để xây nhà. Nhắc đến điều này gia đình tớ mãi không quên!

– Oh, có chuyện này sao? Tớ không biết.

– Nhưng mà tớ dọn về đây cũng 2 năm rồi, hè năm ngoái tớ không thấy cậu, Tết cũng không.

Khang đung đưa võng, mắt nhìn ra xa – Hè tớ ôn thi vào lớp 10, còn Tết thì ba mẹ cũng bận việc, tớ cũng ôn thi cuối học kì I nên không về.

– Ồ, chán nhỉ?

– Không, tớ không thấy thế.

Chi tròn mắt: – Sao lại không?

– Về đây yên tĩnh thật, nhưng toàn người lớn hay mấy đứa con nít, không bằng tuổi, chán lắm.

– Không ai nói chuyện, chơi cùng chứ gì?

– Ừ, đúng vậy, đấy cũng là lí do tớ ra đây, ngồi trong đấy bị hỏi đủ điều…

– Hì! Giờ thì cậu có tớ làm bạn này, đảm bảo cậu sẽ hết chán ngay – Chi cười.

Khang ngạc nhiên ngước nhìn, ánh nắng như nàng tiên áo hồng làm bừng sáng nụ cười Chi, một nụ cười đẹp như thiên thần… Mặt Khang thoáng ửng hồng.

– Tớ phải về nấu cơm đây, Khang ngồi chơi nhé!

– Ơ, tớ biết rồi, tạm biệt!

– Tạm biệt.

– Lan Chi này…

– Hở? – Chi quay lại.

– Mai cậu… có ra đây không?

Chi cười, buông lững rồi bỏ đi:

– Nếu cậu ra…

– Tớ sẽ chờ!

Chi vẫy vẫy tay, trèo qua hàng rào, theo cành ổi nhảy xuống, một cô gái kì lạ, khác hoàn toàn với mấy cô nàng tiểu thư lớp Khang nhiều, bất giác mỉm cười J

*

Hôm sau, đúng giờ Khang lại ra ngoài chỗ võng ngồi chờ, con Vàng thấy cậu, ghừ ghừ rồi cũng nằm yên, cậu thở phào. Gió thổi mát rượi, nắng bớt gắt, vài tia nắng xuyên qua kẽ lá, nhảy nhót lên mặt đất, tạo thành những vệt loang lỗ chạy dài.

– Sớm nhỉ?

– Ừ, chào cậu.

– Cái đó là gì vậy? Báo hả?

Khang nhìn xuống tay mình – Ừ, báo Hoa Học Trò, xuống đây không biết làm gì nên tớ mang theo, cậu có đọc nó không? – Khang đưa cho Chi 1 cuốn.

– Ở đây ít bán mấy loại báo màu mè như vậy lắm, nhìn đẹp thật – Cô mân mê.

– Nếu cậu thích tớ cho cậu hết.

Chi tròn mắt: – Thật à? Thôi, tớ không dám, của cậu mà.

– Không sao, tớ đọc hết rồi, cậu cứ giữ lấy.

Chi chau mày suy nghĩ rồi giản ra, cười: – Ừ, hi, cám ơn – Nói rồi cô ngồi lên cành cây gần đấy, chăm chú xem.

– Cậu biết cung hoàng đạo không?

– Không, là gì vậy?

– Tùy theo ngày tháng sinh mà mỗi người có 1 cung riêng, có 12 cung cả thảy.

– Nghe giống như 12 con giáp nhỉ?

– Hì, 12 con giáp theo năm, cái này theo ngày và tháng, cậu xem ở mấy trang sau báo, người ta có ghi á.

– Vậy à – Chi lật ra sau – Tớ sinh 25/12, tớ cung gì?

– A, Ma Kết.

– Ma Kết? Nghe bí ẩn nhỉ? Còn cậu?

– Tớ 25/7, Cự Giải, là con cua.

– Con cua? Hi hi, vậy tớ là con gì?

– Ơ là là… Ma Kết là linh vật không có hình dáng rõ ràng – Khang không dám nói là người dê đuôi cá, đành nói thành như thế. Chi không hỏi gì thêm, chăm chú xem qua, cả hai ngồi nói chuyện đến khi Chi quay về làm việc nhà.

Những ngày sau, Chi còn dẫn Khang tham quan mọi nơi, kể chuyện cho cậu nghe, giọng Chi ngọt ngào, lại nói khéo, làm Khang cứ muốn được nghe mãi.

– Giọng cậu đẹp thật, chắc hát hay lắm.

– Hi, quá khen, cậu có muốn nghe tớ hát không?

Không ngờ Chi lại nói thế, Khang gật đầu ngay. Chi mỉm cười rồi cất tiếng ca:

“Quê tôi sớm tinh mơ tiếng gà gọi cha vác cuốc ra đồng.

Ai đem nắng đong đầy đôi vai, cháy những giọt mồ hôi…”

Tiếng hát như giọt sương long lanh giữa không gian bao la, tinh khôi và trong trẻo xiết bao! Khang ngây người, đến khi Chi hát xong rồi cậu vẫn trơ ra đấy.

– Hey! Cậu sao thế?

– Hơ, không có gì, chỉ là cậu hát hay quá thôi.- Khang vỗ tay.

– Hi, cậu cứ khen hoài, ngại quá.

Ừ, chỉ là tim tớ vừa trật đi một nhịp rồi Chi à!

*

Chiều, trời phủ màu áo đen, lát sau những giọt mưa nặng trĩu bắt đầu rơi lả chả. Tiếng đồm độp phát ra từ mái ngói, mái tôn, lá cây ngọn cỏ mỗi lúc nhặt dần. Vài hôm trước cơn mưa đầu mùa thảng qua nhẹ nhàng, ngờ đâu cơn mưa thứ hai lại lớn đến thế. Vài hố đất bên nhà thoáng chốc đã thành những cái ao nhỏ, dòng nước chảy siết đầy mạnh mẽ. Tiếng sấm gầm gừ trong bầu trời. Thỉnh thoảng những tia chớp đỏ rực làm mọi người chóa mắt. Tiếp đó là những tiếng sét long trời lỡ đất khiến mọi người giật mình. Chi đứng tựa cửa lo lắng, giờ này ba cô đang về, mưa ơi sao to thế?

Gió gào rú, mưa vô tình rơi xuống rát buốt mặt. Người đàn ông gầy gò xiêu vẹo trên chiếc xe đạp cũ kĩ, áo mưa mỏng phất phới. Đôi mắt mờ nhòa đi trong mưa, tay run run, gió ào thổi qua giận dữ, xe lảo đảo ngã xuống bờ ruộng, tảng đá vô tình sao nằm đấy, dòng đỏ tuôn ra theo dòng nước cuốn đi… Mưa đang khóc thương ai?

Mưa dầm dề đến hôm sau mưa mới tận hẳn, chưa bao giờ mưa to và lâu như thế. Đất trời trong xanh. Màu mây xám trên cao đã rách mướt, theo gió bay đi, để lộ một vài mãng trời thấp thoáng xanh. Vài tia nắng hiếm hoi bắt đầu mừng rỡ rọi xuống. Cây cối như tỉnh ngủ, vươn mình đón nắng. Một cơn gió thổi nhẹ, vài chiếc lá chao mình làm rơi những giọt nước long lanh còn đọng lại.

Con đường trở nên trơn trợt, lầy lội dưới những bước chân. Vài đứa trẻ áo quần lấm lem vì trượt ngã. Dòng người đi đâu mà vội vã, nhà ai vang tiếng nhạc thê lương, một màu u ám giữa không gian tươi mát sau cơn mưa.

Mùi nhang khói, tiếng trống kèn, đọc kinh, than khóc nghe sao nhói lòng. Trên bàn, linh vị người đàn ông với nụ cười khắc khỗ nhưng ấm áp, làm chạnh lòng người cũng bái. Bà Hoa nức nở xỉu lên xỉu xuống, phải thoa dầu, bắt gió mới tỉnh lại, nhưng cũng chìm trong tiếng nấc nghẹn ngào. Cu Tiến cũng khóc khản cả cổ. Mọi việc đều do một tay Chi sắp xếp. Cô nổi tiếng tháo vát, nhanh nhạy, nhưng không ai ngờ cô bé 15 tuổi kia có thể vượt qua nỗi đau mà quán xuyến mọi việc cho mẹ như vậy. Lòng ai cũng cảm thán mà ngậm ngùi!

Nhưng không ai để ý đôi chân Chi đang quấn băng, hằn lên những vệt đỏ. Ấy là khi nghe hung tin, cô chạy đến trạm xá, quên cả đi dép. Mưa cuốn trôi lớp đất mềm, để lộ những mảnh đá sắc nhọn, gai bên đường cũng cào xé đôi chân cô! Thế mà không màng, vẫn chạy, vẫn dọn dẹp, vẫn tiếp khách,..!

Tuy nhiên điều đó không qua khỏi mắt Khang. Cậu xin phép được qua phụ, thấy chân cô cậu lo lắm, nhưng Chi quá bận rộn, cậu không thể gặp riêng. Đến tối, khi khách đã vãn, Khang kéo Chi ra sau vườn.

– Buông ra, còn khách tới viếng đấy, tớ phải trả lễ.

– Cô chú của cậu cũng về rồi mà, mẹ cậu cũng đỡ rồi, cậu cũng phải nghỉ ngơi một chút chứ. Cậu muốn đỗ bệnh à? Muốn mọi người lo lắng sao?

Chi sững người, chưa bao giờ cô thấy Khang giận dữ như vậy. Khang dẫn cô ngồi xuống cái ghế gỗ, cầm ổ mì đưa cho cô.

– Ăn đi, sáng giờ cậu chưa ăn gì hết.

– Sao cậu biết? – Cô ngạc nhiên cầm lấy, mùi trứng thơm làm bụng cô réo lên, không đợi câu trả lời của Khang, cô ăn ngay, nhưng chợt khựng lại.

– Ấy chết! Tớ phải ăn chay.

– Trời ạ, giờ còn lo chuyện đó nữa à? Lo cho mình trước đi, giờ còn đồ chay đâu cho cậu ăn!

– Ừm – Chi gật đầu rồi ăn tiếp.

Khang thở dài:

– Người ta bảo Ma Kết giống người lớn, độc lập và có trái tim băng giá, tớ không tin, nhưng giờ nhìn cậu tớ phải tin thật.

Im lặng…Chi ăn xong, Khang rút trong túi ra 1 hộp sữa đưa cho cô.

– Cảm ơn, cậu chu đáo quá – Chi nhìn cảm kích.

– Không có gì, tớ không lo cho cậu thì lo cho ai nữa. Nhưng Chi này, mạnh mẽ là tốt, nhưng cứ giấu kín trong người thì sẽ thành bệnh đấy.

Chi thở dài: – Tớ không dám khóc, vì nếu khóc, tớ sẽ gục mất, vì vậy, tớ phải cố ra mạnh mẽ. Tiến còn quá nhỏ, mẹ chỉ còn mình tớ…

– Đừng – Khang nắm lấy tay Chi – Tớ xin cậu! Tại sao phải đem mọi thứ vào trong người như thế, cứ khóc đi, làm 1 cô gái yếu đuối 1 lần không được sao? – Chi tròn mắt nhìn cậu – Chi à, tớ thích cậu, tớ muốn dùng trái tim ấm áp của Cự Giải để làm tan chảy trái tim băng giá của cậu.

– Cậu nói gì tớ không hiểu – Chi vùng tay ra bỏ chạy.

Đến ngày hạ huyệt thì trái tim kia cũng không thể lạnh mãi. Đau thương dồn nén mãi trong lòng cũng tuôn ra theo nước mắt, Chi nắm lấy quan tài không nở buông. Khang ôm lấy cô: “Hãy để ông ấy thanh thản ra đi”, người cô mềm ra, dựa vào lòng anh nức nở, tim anh đau đớn, nhưng có chút an tâm, cuối cùng cũng khóc được rồi…

*

Trăng sáng vằng vặc trên cao, gió hiu hiu thổi, Chi tựa gốc ổi nhìn trời sao. Chợt nghe tiếng sột soạt, Chi giật mình ngoảnh lại, là Khang.

– Để tớ trèo qua.

– Không, tớ chỉ đến đưa cậu cái này thôi.

– Cái gì vậy? – Chi đón lấy tay Khang, là 1 sợi dây chuyền có mặt hình chìa khóa. – Đẹp quá! Chắc mắc lắm, tớ không dám nhận.

– Đừng từ chối, đây là quà chia tay của tớ.

– Chia…chia tay, cậu về thành phố à?

Khang cúi đầu

– Ừm, mai tớ phải đi rồi, tớ xin thêm mà không được, cậu còn có chuyện buồn nên tớ không dám nói. Đưa cậu cái này rồi tớ phải về. Nhưng Chi này…chuyện tớ nói thích cậu là thật, giờ tâm trạng cậu chắc không muốn nghe chuyện này. Vì vậy Tết tớ sẽ về để nghe câu trả lời của cậu. Tớ về nhé! – Nói rồi quay bước đi.

– Tớ…tớ sẽ đợi – Chi gọi với theo, Khang mỉm cười vẫy tay. Dưới ánh trăng, sáng lên ổ khóa hình trái tim lủng lẳng trên cổ chàng trai.

*

Sài Gòn

Khang vừa về nhà là nằm ngay. Chợt thấy trên bàn có cuốn báo Hoa, chắc là cô giúp việc để đấy khi người ta giao báo đến. Lướt qua vài trang, cậu dừng lại ở trang Horoscope, đôi mắt ngạc nhiên rồi ánh lên tia cười thích thú…

Cự Giải: Tuần này, các cung khác sẽ ghen tị khi Cự Giải liên tục được những vì sao phù trợ cho chuyện tình cảm “đơm hoa kết trái”. Tuy nhiên, Cua lại phải chú ý một chút về cách cư xử với “đối tượng”. Vốn dĩ là những người giàu tình cảm, cua dễ bị cảm xúc lấn át, thế nên có thể có những hành động hơi thất thường và “thiếu kiểm soát”.

Ma Kết:Tuần này Ma Kết sẽ lạc vào “thế giới tình yêu”. Có thể đó là lời tỏ tình bất ngờ của ai đó làm Ma Kết “sốc nhẹ”. Tuy nhiên, Ma Kết cần phải can đảm bộc lộ tâm sự để bạn ấy hiểu rõ tình cảm của mình nhé!

Hoạ sĩ gió

Tác Giả

Bài Dự Thi