Bọ Cạp Thứ Ba - 21/11/2017

[MS 32] Vậy cho anh tán lại em nhé

0

Gọi nó là tình yêu thì cũng không phải, là thứ cảm xúc khó có thể gọi tên có lẽ sẽ đúng hơn. Khi mới trải qua lần đầu, người ta đâu biết chính xác nó là gì đâu. “ 

Cuc thi viết truyn ngn v 12 cung Hoàng đo
Bài dự thi:  Vậy cho anh tán lại em nhé
Mã số: 32
Thể loại:  Truyện ngắn
Tác giả: ~Gin~

———————————–

Hà Nội, ngày XX tháng YY năm ZZ

Ngày đầu tiên tôi và anh gặp nhau.

Nếu có ai đó nói rằng đó là định mệnh, thì tôi cũng ngay lập tức gật đầu cái rụp: “Chính là vậy đấy!” . Cái đứa như tôi, cái đứa con gái quậy nhất nhì lớp, vẫn thường lặp đi lặp lại cái cuộc hội thoại vô vị với con bạn thân kiểu thế này:

–         Mày cũng yêu thử một lần đi cho biết con ạ !!!!!

–         Yêu á? Không cảm ơn, phiền thấy mồ ~~. Thấy chúng mày yêu nhau bố đã thấy mệt lắm rồi!

–         Mệt khỉ gì? Yêu vào rồi mới trưởng thành được

–         Tao lậy mày! Tao vẫn còn trẻ con ngây thơ lắm

…lần đầu tiên đã được nếm trải cái vị ngọt đắng của tình yêu. Gọi nó là tình yêu thì cũng không phải, là thứ cảm xúc khó có thể gọi tên có lẽ sẽ đúng hơn. Khi mới trải qua lần đầu, người ta đâu biết chính xác nó là gì đâu. Chỉ là khi gặp anh, tôi đã biết đến cái ngọt ngào hạnh phúc, cái đau thương chực trào nước mắt mà con bạn hay nói khi nhắc đến hai chữ “tình yêu”

Quay trở lại cái ngày mà tôi gặp anh. Đó là một chiều mùa đông lạnh buốt da buốt thịt. Nhưng với một đứa quanh năm suốt tháng chỉ cần mặc một chiếc sơ mi như tôi thì có hề gì. Áp lực từ việc ôn thi đại học, sau năm tiếng đồng hồ vật lộn với một đống chữ nghĩa, tôi leo lên xe định phóng về nhà. Chợt nhớ giờ này nhỏ em đang gào khóc không chịu ăn ở nhà, tôi thở dài rồi quay xe phóng thẳng ra hồ. Mệt mỏi, áp lực, tôi đâm ra cáu kỉnh, cảm giác ghét cay ghét đắng đứa em ruột thịt cứ thường chực trong lòng. Song tử mà, vốn đã không thích trẻ con, giờ trong nhà lại có một đứa em chuyên quấy khóc, không bực mình sao được? Thôi thì cứ ra hồ con rùa cho thoáng đã rồi về nhà vậy!

Hồ vắng tanh. Phải rồi, dưới cái rét cắt da cắt thịt này ai hơi đâu ra hồ hóng gió chứ. Dắt xe lên vỉa hè, tôi ngồi xuống một ghế đá gần đó thưởng thức cái lạnh chỉ riêng tôi thích, tận hưởng sự ươn ướt mà mặt hồ đem lại. Đang thở thẩn “thả hồn trong gió”, tôi giật mình bởi tiếng nói bên cạnh: “Lạnh chết con nhà người ta mà!”. Tôi quay sang tròn mắt nhìn, thì ra là một gã trai đang co ro trong bộ đồ đại hàn ==. “Người đâu yếu xìu” tôi thầm nghĩ. Bỗng nhiên hắn quay sang tôi, tròn mặt hệt như tôi nhìn hắn:  “Em không lạnh à? Đến từ hành tinh nào vậy trời?” Tôi cau mày: “Không lạnh! Đến từ hành tinh Saiya đấy sao … Hắt xì!!!!”. “Hahahahah! Hóa ra trời nổi gió thế này là do em hả?”. “@$%#&$#” tôi rủa thầm trong bụng. Hòng kiếm cớ chữa ngượng, tôi chạy đến ôm ngay con chó của anh ta vào lòng: “Golden phỏng? Ôi trời nó đáng yêu dữ <3 <3 <3”. “Đáng yêu cái gì chứ? Tại nó mà cái thời tiết này anh phải xông pha trận mạc đấy!” . Tôi đứng dậy, lườm anh một cái một lại giả vẻ nhìn xa xăm. Thấy vậy, anh liền thả con Golden ra cho nó chạy lanh quanh rồi mon men ngồi xuống bắt chuyện làm quen

–         Em học Phan Đình Phùng hả? Anh cựu học sinh Phan Đình Phùng nè!

–         Không thấy lạnh thật hả? Thiệt tình anh lạnh quá trời quá đất luôn này

–         Nhà em gần đây phỏng? Sao anh hay qua đây chưa thấy em bao giờ nhỉ?

–         ….

Ôi trời đất thiên địa ơi! Con ra đây để được yên tĩnh mà sao dính phải tên lắm mồm vầy nè???? Bực quá, tôi gắt “Ối giời Song Tử hay sao mà anh nói lắm thế????” “Ơ sao biết?” ảnh hớn hở. Nói bừa vậy mà cũng trúng hả???

Vậy là quen. Nói là quen cho sang mồm chứ tôi biết mỗi ảnh tên Hy, còn tuổi tác hay mấy thứ khác thì chịu. Chỉ biết chiều nào anh cũng dắt con Lucky – tên con Golden – đi dạo quanh hồ. Thế nên cứ mỗi khi rảnh tôi lại phóng xe ra hồ. Cũng chả hiểu sao tôi lại vậy, chắc tại nói chuyện với anh vui, cùng là Song Tử nên thấy hợp rơ à. Anh hay chửi tôi biến thái, không phải người, lạnh đến đóng băng thế này mà cứ mặc độc một chiếc sơ mi mỏng. Những lúc ấy tôi toàn cười phá lên, kêu “chẳng phải ngay từ đầu đã bảo em đến từ hành tinh Saiya sao? Không tin em à?”. Khi đó, anh sẽ khoác lên người tôi lúc áo, lúc khăn “Quý lắm anh mới nhường cho đấy nhớ, còn người khác á thì còn lâu”. Tôi đốp chát “Thôi đi cha! Lạnh run lên thế kia rồi còn làm bộ”. Mỗi lần như vậy, lòng tôi thấy ấm áp lạ kì. Chắc là mình thích ảnh mất rồi, tôi nghĩ vậy đấy.

Cứ như vậy, mỗi thứ 4 và thứ 6 hàng tuần tôi luôn mong ngóng để được gặp anh. Tôi không cho anh số điện thoại, vì anh cũng chẳng hỏi. Không muốn biết thì thôi, mình cũng việc gì phải xấn xổ cho làm gì! Tôi vẫn cứ nuôi dưỡng tình cảm của mình dành cho anh, nhưng không hề có ý định nói cho anh biết. Không phải không nói, mà là không dám nói. Không biết anh có thích tôi không, anh có như những thằng con trai trong lớp chỉ coi tôi như “một – thằng – con – trai” không? Nếu có cũng không thể trách anh được, có trách thì trách tôi, à không, ông trời thảy cho tôi cái tính nết đấy từ nhỏ, có muốn cũng không nữ tính nổi.

Tôi cứ những tưởng rằng chúng tôi sẽ được như này mãi mãi. Và đợi đến khi tôi thu được đủ can đảm, tôi sẽ thổ lộ với anh. Nhưng sự thật thì thường không như mơ, cái ngày tưởng chừng như đau buồn nhất của cuộc đời đến nhanh hơn tôi tưởng. Như mọi thứ tư khác trong tuần, tôi lại đến gặp anh, tán dóc đôi ba câu chuyện, đùa nghịch với con Lucky. Coi điện thoại đã đến giờ về, tôi chào anh rồi định ra về. Vừa nhấn ga, anh đã gọi giật lại “Đợi đã!”. Tôi phanh kít “Dạ?” “Ừm… mai em qua đây một lát được không?” “Sao, nhớ em quá không đợi được đến thứ 6 à?” tôi cười cười. “Cứ cho là thế đi, mai em qua được không?”. Tôi nói “Mai em đi học, 9h được không ?”. Anh nghĩ một lúc rồi bảo “Được ! Đừng đến muộn đấy !” “Nhớ roài ! Bye nhá !”. Cái đứa ngốc nghếch là tôi đây, đã hẹn chắc nịch với người ta vậy rồi mà lại quên được. Đi học cả ngày mệt mỏi, tôi về thẳng nhà rồi lăn lên giường đánh một giấc đến hôm sau.
Ấy đã là gì, đến lúc chuẩn bị ra chỗ anh như mọi khi tôi mới nhảy dựng lên nhớ ra lời hứa đấy. Phi thẳng đến hồ, trong lòng tôi đầy bứt rứt và trách cứ. Đáng ra nên cho anh số điện thoại, giời ơi sao lại quên được chứ, chả biết anh hôm qua đợi mình đến mấy giờ nữa, ảnh có bị ma hù không, … Hàng tỉ tỉ câu cứ vòng vòng quanh đầu tôi. Hồi lâu tôi mới nhận ra anh đến trễ. Chưa bao giờ anh trễ cả, hay anh giận tôi rồi. Nghĩ đến đây, lòng tôi đau nhói. Trời mùa đông tối dần, lần đầu tiên tôi thấy lạnh đến thế, cô đơn đến thế. Tôi cứ ngồi đó đợi anh tới, cho đến khi bố mẹ gọi giục về nhà. Tôi chợt nhận ra mắt mình nhòe nước. Sáng hôm sau, bùng một tiết học, tôi chạy ra hồ với ý nghĩ biết đâu mình sẽ gặp anh. Nhưng hồ chỉ có lác đác vài ba cụ già tập thể dục buổi sớm. Thẫn thờ ngồi xuống ghế đá, tôi tự cười bản thân mình. Ngốc nghếch, sao có thể gặp được anh giờ này chứ. Tôi đứng lên chuẩn bị đi về thì một bác gái đến gần bảo: “Cháu là bạn của Hy phải không ? Hy nhờ bác đưa cái này cho cháu”. Tôi vội hỏi: “Bác biết anh Hy ạ? Anh ấy ốm ạ? Hôm qua cháu không thấy anh ấy qua đây”. “Ồ không bác không biết. Sáng hôm qua cậu ấy qua đây thấy bác rồi nhờ bác đưa cho cháu. Còn cho bác xem ảnh cháu cơ chứ không bác đã chả nhận ra mà đưa thư cho cháu rồi !”. Ảnh à, bị chụp lúc nào vậy ? Vừa nghĩ tôi vừa mở thư ra đọc :  « Sao em không đến ? Anh phải theo ba vào HCM. Số của anh đây gọi cho anh nhé 090xxxxxxx. Hy ». Đọc những dòng chữ viết vội của anh tôi sững người. Vậy là từ nay tôi không thể gặp lại anh nữa ? Đáng ra hôm đấy phải đến gặp anh, phải nói cho anh biết mình thích anh, vậy mà… Không, còn số của anh đây mà, mình có thể gọi và… Thôi quên đi, dù sao anh cũng đi rồi, vả lại mình cũng sắp thi, trông chờ cái gì chứ ? Nghĩ vậy, tôi cười nhạt, vo tờ giấy vứt vào thùng rác rồi bỏ đi.

Tôi giờ đây, sinh viên năm 2 trường đại học Ngoại Thương, đã nuôi tóc dài, đã tập làm một cô gái nữ tính, và vẫn chưa một mảnh tình vắt vai. Bận rộn với việc học hành và làm thêm, tôi gần như quên bẵng đi anh, quên đi thời gian vui vẻ lúc đó, quên đi cả đau buồn và tiếc nuối. Ấy vậy mà hôm nay, tôi vô thức đi đến chỗ anh và tôi thường gặp. À, hôm nay cũng giống hôm ấy, vẫn là một chiều đông lành lạnh. Ngồi ở ghế đá nơi anh và tôi thường ngồi, tôi nhớ đến mẩu giấy anh viết vội cho tôi năm nào, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác khó tả. Tôi tự hỏi, nếu giờ còn giữ, tôi sẽ mở điện thoại lên và gọi cho anh chứ ? Anh sẽ vẫn còn nhớ tôi chứ ? Tôi cũng không chắc nữa. Nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, và… giật mình trước câu nói « Em không lạnh à ? Đến từ hành tinh nào vậy trời ? ». Tôi quay sang, dụi dụi mắt mấy lần. Này, đâu có thể là tôi nhớ anh đến phát điên chứ, chỉ hoài niệm tý thôi mà ? Vậy sao anh lại đứng trước mặt tôi thế này ? Không, người này già dặn hơn, và cao hơn nữa. « Ơ chưa gì đã quên nhau rồi à ? » anh làm bộ mặt đáng thương. Hình như đúng là anh rồi. Cái bản mặt đáng ghét ấy còn lẫn đi đâu được nữa. Khóe mắt cay cay, tôi quay đi ngăn mình không được khóc, rồi làm bộ mặt cáu kỉnh quay sang anh « Không lạnh ! Đến từ hành tinh Saiya đấy làm sao không ? » « Ô thế lần này không bị hắt xì nữa à » anh cười lớn. Tôi cự lại « Không anh điên à ! Quê chết em rồi ! ». Rất tự nhiên, chúng tôi nói chuyện với nhau như không hề có khoảng thời gian hai năm xa cách. Rồi tôi hít một hơi thật sâu và nói, nói những lời đáng lẽ ra năm ấy phải nói « Hồi đấy em đã thích anh đấy ! » « Vậy sao không gọi điện ? » « Ai biết được, em sợ, thế thôi. Mà hồi đấy ngoài tên ra em biết cái quái gì về anh đâu . Nhỡ anh là một tên lưu manh biến thái nào thì sao ? » Anh phá lên cười « Nhìn mặt anh thế này mà em bảo anh lưu manh biến thái á ? Em quả không có mắt nhìn người ! » Rồi anh nói « Thế có muốn làm bạn gái anh không ? » Tôi sững lại một giây, rồi quay sang đánh anh một cái « Mơ đi, em hết thích anh lâu rồi ! » « Vậy cho anh tán lại em nhé ? »

~Gin~

Tác Giả

Bài Dự Thi