Kim Ngưu Thứ Hai - 24/04/2017

Sói hoang

0

Bảo Bình và Thiên Bình, hai cơn gió cùng đi lạc, em và tôi có thể đến bên nhau không? Điều ấy thì tôi không chắc. Duy nhất một điều đang gào thét trong lòng tôi, chính là nếu không thể tìm được em, tôi sẽ hối hận mãi mãi.

“Anh này, đến đây ôm em đi!”

Linh Linh nhảy múa loạn xạ trước mặt tôi, đôi mắt sáng ngời và long lanh như ánh nắng. Em vẫn còn mặc chiếc áo sơ mi dài lụng thụng của tôi, tóc rối xinh xắn và chu môi như con nít.

“Để anh đi!”

Tôi lên tiếng gạt đi và đứng dậy, toan bước ra cửa. Ngay lập tức, mặt cô ấy xụ xuống, hai chân đan vào nhau, nhìn tôi tiếc nuối.

“Rồi rồi. Ở nhà ngoan.”

Ôm Linh Linh vào lòng, đặt lên trán cô ấy một nụ hôn, tôi rời bước khỏi nhà. Một gã Bảo Bình như tôi, ngày ngày khoác lên mình bộ cánh đa cấp style, bước ra khỏi nhà với một dáng vẻ đĩnh đạc, đi làm và đắm mình vào công việc. Tối tối về nhà lại cắm đầu vào pc, tối mặt với các dự án, các bản vẽ và số liệu. Tiền bạc không quan trọng, nhưng có lẽ, cuộc sống một mình đã quá quen thuộc, đến nỗi tôi chẳng còn muốn điều gì khác nữa. Cho đến một ngày, tôi gặp Linh Linh.

Một cô gái Thiên Bình đến với tôi một ngày hè nắng rực. Em cười ngọt ngào và hiền hòa như gió mùa hè, bước đến bên tôi, nói rằng em thích tôi.

Ngấu nghiến đôi môi của em như thể đó là lần đầu tiên được hôn, được chạm vào làn da của một người con gái khác. Tôi muốn em, muốn tất tần tật những thứ trên người em thuộc về tôi, chỉ một mình tôi thôi. Tôi giữ Linh Linh bên cạnh mình, mỗi ngày đi làm về đều gặp em, mỗi sáng thức dậy đều ôm em, thế nhưng Linh Linh không phải cô gái của tôi, và em biết điều đó.

1309964129668_f

Tôi là một gã trai đã có bạn gái.

“Anh này, Linh Linh thích anh!”

Em nói với tôi bằng đôi mắt lấp lánh ánh hạnh phúc. Anh cũng thích em, cô bé. Nhưng anh biết làm thế nào?

Và rồi em đến bên tôi. Em nấu ăn cho tôi, dọn dẹp cho đến khi những tàn thuốc không còn hóa xám cả căn phòng. Tôi thích cái mùi của Linh Linh, chúng thơm, ngòn ngọt và dịu nhẹ. Tôi chỉ là không biết tình cảm của mình đang đặt ở đâu. Tôi không biết mình có nên xa rời bạn gái hiện tại không, nhưng tôi biết mình muốn giữ Linh Linh ở cạnh.

Mỗi tối, tôi đều ôm em ngủ. Cánh tay tôi vòng qua để em gối lên. Em khá nhỏ người so với tôi, chính vì vậy mà mỗi lần ôm Linh Linh tôi đều có cảm giác đang ôm một cô mèo nhỏ, cuộn tròn trong lồng ngực. Chúng tôi chỉ ngủ, ngủ cạnh nhau như đúng nghĩa đen của nó. Thỉnh thoảng tôi có chạm vào lớp áo trong của em, làn da mềm mịn, êm và ấm áp. Đôi khi bàn tay tôi nghịch ngợm, không chịu dừng yên một chỗ, tiếng khe khẽ của em dắt tôi vào cõi mê lạc. Từng mạch máu trong người tôi như đang chạy nhanh đến đỉnh điểm, chúng gào thét, điên cuồng, muốn được giải thoát. Vậy mà chẳng hiểu sao, tôi đều dừng lại trước khi chuyện đó xảy đến.

Cả em và tôi đều là những người cung Gió, đều có tính cách phóng khoáng và không ngại ngùng khi phải thể hiện bản chất trước mặt nhau nữa. Em biết, tôi biết, chỉ là chúng tôi không nói cho nhau nghe mà thôi. Tất cả đã rõ ràng quá rồi.

13051542_1056663127738813_202813988852872125_n [Photo by conmeohen]

Có đôi khi tôi về nhà, thấy cô ấy không bật đèn, ngồi trong bóng tối, tóc xõa dài và chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi của tôi. Từng ngón tay em lướt trên phím đàn những giai điệu tươi vui mà nghe thật nặng nề. Son môi em đỏ, mắt em kẻ viền đen đậm, chỉ có mưa và em, nỗi buồn như hòa vào nhau, giận dỗi tôi.

“Linh Linh giận anh đó à?”

“Em lấy tư cách gì để giận anh?”

Mỗi lần như vậy, cô ấy đều trả lời như thế. Rằng cô ấy không có tư cách gì để giận tôi, nhưng chính bản thân tôi mới là kẻ không có tư cách gì để giữ cô ấy lại. Tôi không muốn bỏ em lại, vì như thế em sẽ lại dõi theo tôi, đơn độc lắm. Tôi cũng không muốn để em đi, vì tôi biết mình sẽ lại đi tìm em. Tôi chỉ muốn Linh Linh ở cạnh tôi, thế này, như lúc tôi đang ôm em đây này, mãi mãi.

tumblr_inline_nz6botsebs1te1h7m_500

Từ khi quen em, tôi ít hẳn những lần gặp bạn gái. Những lần chúng tôi gặp nhau vốn dĩ đã hiếm, nay lại càng trở nên ít ỏi. Có lẽ chính vì thế mà Linh Linh cũng bớt những suy nghĩ vẩn vơ mà chuyên tâm vào chăm sóc những con chữ trong quyển tiểu thuyết của mình. Chúng tôi vốn dĩ không can thiệp vào cuộc sống của nhau, ở bên nhau như những người tình.

“Anh có việc phải ra ngoài.”

“Anh đi chơi với bạn gái à?” – Em cười tinh nghịch, đùa đùa, tay cầm cọ vẫn đan những nét dày đặc.

“…Anh xin lỗi.” – Tôi thấy rõ bàn tay em khựng lại, nét bút đứt gãy như nhịp tim em đang đập loạn.

“Anh đi vui nhé!” – Linh Linh ngừng vẽ, em quay sang nhìn tôi. Môi em cười nhưng mắt em lằn rõ vết đớn đau. Chiếc cọ vẽ trên tay em chực rơi xuống, nhưng em nắm chặt lấy nó bằng toàn bộ sức lực của mình.

“Anh xin lỗi.” – Tôi ôm em, cái ôm hờ cũng đủ khiến tôi cảm nhận cả người em đang thu lại, run rẩy như chú mèo hoang đi lạc.

12923303_1037371193001340_6595750099913026926_n [Photo by conmeohen]

Tôi vẫn nhớ như in buổi tối hôm ấy. Khi tôi trở về nhà, toàn thân đã ướt nhẹp. Linh Linh mang khăn tắm cho tôi, nhưng khi thấy tôi chỉ gục đầu gối lên đùi em, em lại cười và lau khô tóc cho tôi.

“Anh đang nghĩ gì thế? Em không đoán được.”

Tôi xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt em. Môi em mím lại, nhìn xuống tôi lạ lẫm.

“Em như mèo hoang vậy.”

“Đâu nào, em ngoan như mèo nhà.”

Lúc nào cũng thế, em cứ thích cãi lại lời tôi, đã nói là rời xa anh đi, nhưng lại vẫn ở đây. Bỗng dưng em cúi xuống áp đôi môi ấm áp của mình lên đôi môi còn ướt nước mưa của tôi. Sự chênh lệch về nhiệt độ đó khiến cả cơ thể tôi trở nên nóng bừng.

Thật nhanh, tôi ngồi dậy, nắm lấy hai vai em đặt xuống giường một cách mạnh bạo, rồi cứ thế hôn em. Cánh tay em yếu ớt chống chọi với hơi thở gấp gáp của tôi. Rất nhanh chóng, tôi kéo phăng lớp áo lót của em ra. Em hỏi tôi có chuyện gì mà vội vã, tôi không đáp mà chỉ hôn em nhiều hơn. Từng ngón tay mau lẹ gỡ từng nút áo, và rồi tôi cứ thế ngắm nhìn em, đẹp và sáng như tranh vẽ. Nếu đây là một thước phim quay chậm, hẳn phải là bộ phim điện ảnh hay nhất. Môi em đỏ vì bị cắn, làn da trắng mịn, mái tóc dài mượt, và cả thân người em thì chìm trong ánh trăng, mờ ảo, huyễn hoặc và dẫn dụ.

“Anh…”

Không đợi em nói hết câu, tôi cúi xuống hôn em, trượt dần xuống cổ, hai hõm vai và xuống sâu hơn nữa. Em có vị thanh thanh, ngòn ngọt và thơm thơm. Người em nhẹ cong lên, cánh tay tôi đã nhanh nhẹn luồn xuống dưới. Hơi thở ấm nóng cứ phả vào bên tai cùng những âm thanh không rõ lời khiến tôi không thể kiềm chế nổi bản thân mình. Bất chợt, em dừng lại.

“Anh này, một cái cây thì sẽ đơm hoa kết trái. Tình yêu của hai ta có thể không có kết quả, nhưng ít ra cũng đã nở rộ một đóa hoa.”

Tôi không đáp.

Em không nói gì thêm.

Đôi tay em cào lưng tôi, cho đến khi từng vệt dài đỏ hằn nổi lên. Em hơi khựng lại khi chạm vào chỗ đó, rồi lại nhanh chóng xua tan đi sự ngại ngùng. Cho đến khi tôi hôn lên nơi nụ hoa chúm chím đó, em mới dừng tay lại, áp tay vào ngực rồi khẽ đẩy tôi ra.

“Anh có yêu Linh Linh không?” – Tôi không nói gì. Tôi không biết. Tôi cần em, tôi muốn em, nhưng yêu em, tôi không biết.

“Nếu anh yêu em, anh có thể làm gì cũng được. Nhưng nếu anh đi tới bước cuối cùng chỉ vì muốn, thì đừng làm.”

tumblr_mtdofdkm8i1riowx4o1_500

Ở bên trong Linh Linh là một sự ấm áp lạ thường. Em thét lên một tiếng lớn, át cả tiếng sấm chớp ngoài kia, khóe mắt rơi ra vài giọt ấm. Tôi cứ thế mạnh bạo và khuấy đảo em, tâm trí chẳng còn suy nghĩ được gì nữa. Tôi biết, cả em và tôi, chúng tôi dường như đang hòa vào làm một. Dù chẳng ai nói với nhau câu nào, nhưng tôi biết chúng tôi đang ở có chung một nhịp đập. Từng đường nét cơ thể em hiện rõ trong ánh trăng, đẹp và huyền ảo.

“Anh yêu em, Linh Linh!” – Tôi thì thầm.

“Chém gió.” – Em cười méo miệng.

Rồi tôi cũng chỉ biết ôm lấy em mà cười thôi.

Hôm nay tôi chia tay cô bạn gái của mình. Là cô ấy phát hiện ra tôi có người con gái khác. Lúc đó, tôi cũng không biết cảm xúc của mình ra sao nữa. Mối quan hệ này, có lẽ đã nên kết thúc ngay từ khi nó bắt đầu. Để đến bây giờ, tôi cảm thấy thật có lỗi với cô ấy, và với cả Linh Linh.

d1650bca32ffd8ec77236759930b92fa

Sau ngày hôm đó, Linh Linh biến mất, tôi cũng không đi tìm. Cô bé, tại sao em lại chạy trốn khỏi tôi? Em có biết rằng ngọn gió Bảo Bình trong tôi đã bị em níu giữ cả tâm hồn lẫn thể xác rồi không? Tôi như kẻ điên giữa những kỉ niệm, về em, về cô ấy, về những gì gắn kết giữa tôi và hai người con gái. Nhưng đâu đó, tôi biết khắp căn phòng này, nơi này, từng góc nhỏ cũng có bóng hình của Linh Linh, có mùi hương của em. Thảng hoặc, tôi bắt gặp mùi thơm ngọt ấy ngang qua, tôi đều ngồi thừ ra, em của tôi, em đã ở đâu vậy?

Có người nói bạn sẽ chẳng bao giờ biết được bạn yêu ai cho đến khi bạn đánh mất người ấy. Tôi của hiện tại cũng giống như vậy. Khao khát được tìm lại nụ cười trẻ con tinh nghịch cùng dáng vẻ lí lắc dễ thương của em khiến mình như kẻ khát gặp biển. Chỉ có nước biển, mênh mông, vô tận nhưng lại chẳng thể làm dịu cổ họng này.

Chớp lại lóe sáng, và sấm lại nổ tung nền trời xám xịt. Màu trời thật biết cách tiệp với màu tâm trạng của tôi. Giá sách bỗng nhiên đổ ập xuống, may mà tôi nhanh tay đỡ lại, chỉ bị rớt vài quyển. Một trong số đó là cuốn sách có tựa Người tình Sputnik của Haruki Murakami…

8e17a1816162a59060bcdb52ba0f4ccc

Một ngày mưa nọ, đang ngồi trên giường, em thì ôm laptop gõ lọc cọc và tôi thì gối đầu lên đùi em nằm đọc sách, bỗng tôi gập sách lại và lên tiếng xóa tan sự im lặng.

“Tại sao anh lại thích đọc sách nhỉ?”

“Anh đang tự hỏi chính mình đó à Rei?”

“Đáng ra vào một ngày mưa lạnh tuyệt vời như thế này, chúng ta phải ôm nhau ngủ mới đúng chứ!”

“… Em không biết. Chắc vì những quyển sách khiến anh cảm thấy yên bình hơn chăng?”

“Hm. Chả có nhẽ. Sách cũng nhiều giông bão lắm.”

“Anh có biết tại sao những tác giả như Haruki Murakami hay Harper Lee lại trở nên kinh điển như vậy không?”

“Em nói thử xem.”

“Vì họ tả thực, họ nói thật, không vòng vo, không né tránh. Cuộc sống có gì nói đấy, ngay cả những hành động kì thực rất đỗi đời thường như làm tình thì cũng rất đời thường, mà theo định nghĩa của nhiều người thì nó rất thiêng liêng. Rei, ngày hôm nay không thích hợp để ôm nhau ngủ, cũng chẳng thích hợp để đọc sách hay làm việc. Ngày hôm nay, ngày mai, và cả những ngày mai nữa, thích hợp để làm những việc mà chúng ta cảm thấy muốn làm hay cần làm, thế thôi.”

“Anh đang tự hỏi bản thân mình muốn gì…”

“Nếu anh nhất định không lựa chọn được, thì để em chọn giúp anh.”

Và em cúi xuống, đặt đôi môi lạnh giá vào cổ tôi, mưa ngoài trời thì vẫn rơi, nhưng quả thực có nắng ở trong lòng thì lo gì mưa to ngoài phố… Tôi cứ thế nhớ về một đêm giông bão nọ, cũng y như hôm nay và vẫn quyển sách này.

“Nếu bỗng một ngày em biến mất, anh có đi tìm em không?”

Linh Linh biến mất rồi, tôi có muốn đi tìm cô ấy không? Tôi có thể tìm em ở đâu, cô bé?

“Em vẫn ở đây, không trốn chạy, không né tránh.”

NEW YORK, NY - MAY 15: Visitors gather in the new 'Rain Room' installation at the Museum of Modern Art (MoMA) in Manhattan on May 15, 2013 in New York City. The 5,000 square-foot installation creates a field of falling water that stops in the area where people walk through, allowing them to remain dry. The piece, created by Random International, releases a 260-gallon per minute shower around visitors. (Photo by Mario Tama/Getty Images) ORG XMIT: 168948030

Không nghĩ ngợi gì nhiều, tôi lao nhanh xuống nhà, mặc tạm chiếc áo mưa cánh dơi và lao đi trong trời giông bão. Áp thấp làm nước ngập khắp nơi, mưa cứ như tát vào mặt, nhưng càng đi, tôi càng tỉnh, càng hiểu rõ trong lòng mình muốn gì, cần gì, yêu ai, nhớ ai. Lỗi lầm của trái tim có lẽ là loại lỗi lầm không đáng tha thứ nhất, cũng nên được tha thứ nhất. Bảo Bình và Thiên Bình, hai cơn gió cùng đi lạc, em và tôi có thể đến bên nhau không? Điều ấy thì tôi không chắc. Duy nhất một điều đang gào thét trong lòng tôi, chính là nếu không thể tìm được em, tôi sẽ hối hận mãi mãi.

Em hỏi anh

Tình yêu đôi ta có gì
Có môi em thơm nồng
Có tay anh ấm nóng

Thời gian đôi ta có gì
Bên này bức tường đôi mắt xanh long lanh trời mây
Bên kia bức tường dây thường xuân xanh biếc.

Em vẫn ngồi đó, lướt những ngón tay trên phím đen trắng bản nhạc Maybe của Yiruma. Sẽ chẳng còn là Maybe nữa, em vẫn ở đó, đợi tôi như thể biết được tôi sẽ đến, ở tại quán cafe nơi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên, và cũng bản nhạc khiến tôi liêu xiêu không quản chặt nổi trái tim mình.

Bản nhạc kết thúc, Linh Linh ngẩng đầu lên, không chút ngỡ ngàng cũng chẳng ngạc nhiên. Đôi mắt kẻ viền khói, môi hồng chúm chím, tay đưa lên cao vẫy vẫy và nở nụ cười.

Cuối cùng anh cũng trở về nhà rồi, sói hoang!”

Tác Giả

Hoàng Anh

Don't walk, don't run. Let's dance!