Bạch Dương Thứ Năm - 23/03/2017

Tôi yêu em nhé, Bạch Dương

0

 

Vì tôi không muốn nhìn em lại ỷ vào cái mác Bạch Dương mà nhốt bản thân ở văn phòng đến tối mịt với đống hồ sơ, giấy tờ, quên mất thế giới ngoài kia đang lung linh đến nhường nào.

Sáng sớm, mở cửa sổ, không khí ùa vào phòng. Hít căng lồng ngực hương ban mai trong trẻo, thấy chút thích thú.

Áp tay quanh ly trà bốc khói nhẹ, để hơi nóng ủ ấm. Nhấp môi, nhìn mùa đông hững hờ thả từng dải lạnh mong manh rơi xuyên màn nắng nhạt, chợt nghĩ đến em, chợt thấy nhớ em.

Em à, sắp Noel rồi đấy.

Không biết em còn nhớ không, ngày đầu ta gặp nhau?

Khi tiết trời đang trở lạnh, khi em đâm sầm vào tôi sau một góc cua gấp, khi em kéo tôi dậy, xin lỗi rối rít đầy thành khẩn với ánh mắt ái ngại, rồi lướt đi nhanh như gió. Cô gái ấy, không đợi nổi phản ứng của tôi, mặc tôi ngớ ra, chưa kịp định hình, cũng chẳng kịp nói nửa từ. Chỉnh gọng kính, khẽ ngoái đầu nhìn bóng em, em ơi, sao vội vàng thế?

Không biết em có biết không, ngày ánh mắt tôi nhận ra em?

Khi em đang đứng giữa sân khấu, bình tĩnh, dõng dạc trình bày phần thi của mình. Cúi chào duyên dáng, kết thúc bằng cái mỉm cười tự tin. Rồi rạng rỡ ùa vào vòng tay bạn bè dưới cánh gà, như đứa trẻ vừa hoàn thành thắng lợi trách nhiệm xíu xiu. Em ơi, sao em đơn giản thế?

Không biết em có biết không, tháng ngày tôi đứng xa xa, dựa lưng vào tường, lặng lẽ dõi theo em.

Tôi nhìn em loay hoay với công việc của mình.

Tôi nhìn em vật lộn với cuộc sống của mình.

Tôi cứ thế, đứng ngoài thế giới của em.

Những cơn mưa tầm tã, những ngày nắng hanh hao.

Tôi không can thiệp được, tôi không chia sẻ được.

Em bảo, dù sao em cũng được sinh ra dưới sức nóng của Mặt trời Bạch Dương. Là Bạch Dương, em đương nhiên dũng cảm.

Nên, em cứ như vậy, cứng đầu, cố chấp không chìa tay cho ai cả, cho tôi, cho họ, cho những người ngỏ ý muốn giúp em.

Đứng trước thế giới, sao em quá ngây thơ. Đứng trước con người, sao em quá mù mờ.

Sợi thời gian tung bay, mải miết cuốn em trôi theo dòng đời bất tận.

Em cứ đi như thế, cứ kiên cường như thế, có bao giờ em dừng lại ngoái về phía sau?

Em bảo, em không muốn nhìn về quá khứ, không nuối tiếc quá khứ. Em bảo, em chỉ muốn sống cho hiện tại. Em bảo, em chỉ trông đợi vào tương lai.

Vươn tay gạt giọt mồ hôi chảy dài trên má, tôi bảo em, đừng lừa dối mình. Lý trí của em mạnh mẽ, nhưng thể lực của em đang khóc.

Em bảo, có những thứ, tôi chẳng hiểu được đâu. Phải, tôi sao hiểu được, tôi nào có phải em? Chúng ta, dù gần nhau, dù tương đồng, thì vẫn là những cá thể độc lập, vẫn vô vọng đồng nhất. Ta sẽ chẳng bao giờ biết nhau đầy đủ, hoàn toàn. Ta chỉ có thể cảm nhận, cảm nhận, tái hiện và cố gắng thấu hiểu. Ta dùng trường sinh học của mình, để nhận dạng trường sinh học khác, để giao lưu, để kết nối, để thành một phần trong cuộc sống của nhau.

Em bảo, tôi quá vô tình. Tôi cười. Tình của tôi, làm sao em biết? Dù tôi có cho phép em dò, em cũng chẳng bao giờ chạm nổi dòng cảm xúc đó. Mà em ơi, không phải tôi vô tình, chỉ là em vô cảm với tình của tôi.

Hôm nay, trong một ngày đẹp trời thế này, khi nỗi nhớ đang dâng lên miên man, tôi có nên gọi cho em? Gọi cho em, chỉ đơn giản để nghe tiếng em. Như những giây phút em níu vài ngón tay tôi, má đỏ hồng, xuýt xoa kêu “lạnh quá”. Gọi cho em, để nói với em, hay để tôi yêu em nhé. Vì nếu không, tôi sẽ luyến tiếc lắm. Luyến tiếc nụ cười rực rỡ từ năm nào, luyến tiếc đôi mắt trong veo. Luyến tiếc hình ảnh gió dịu dàng thổi vài lọn tóc em rung rinh. Luyến tiếc những lần em tìm tôi với đôi mắt thỏ đầy nước, cắn răng không nói một lời, chỉ muốn đi đâu đó cho khuây khỏa. Luyến tiếc thời gian êm đềm ta đã cùng trải qua, luyến tiếc sự ấm áp khi ở cạnh em.

Nên em ơi, em đồng ý nhé, vì mùa đông đang lạnh. Vì Giáng sinh đang về. Vì tôi không muốn nhìn em lại ỷ vào cái mác Bạch Dương mà nhốt bản thân ở văn phòng đến tối mịt với đống hồ sơ, giấy tờ, quên mất thế giới ngoài kia đang lung linh đến nhường nào.

Và còn vì, dù em có mạnh mẽ, độc lập đến thế nào, em vẫn là một cô gái. Đồng ý em nhé, để mùa lễ hội có người đưa đón em về. Để mùa lễ hội có người đi cạnh em. Để Season’s Greeting năm nay, tôi sẽ được thấy em cười, trọn vẹn.

Tôi đang đau đầu tìm cớ. Thôi, gì cũng được. Cớ nào cũng được. Miễn là em đồng ý để tôi yêu em.

 

 

Tác Giả